Pages

Powered by Blogger.

Sunday, 12 February 2017

Cảm ơn vợ yêu vì đã đến bên đời anh

Cuộc sống ở gia đình chồng cũng có nhiều điều khiến em khó xử, nhưng anh không hề thấy một lời than phiền hay không vui của em. 

Mỗi chúng ta ai cũng muốn tìm được một nửa yêu thương, có thể bên mình tới suốt cuộc đời, cùng trải qua muôn vàn khó khăn, vui buồn sẻ chia cùng nhau. Chúng mình yêu nhau và về cùng chung sống được một năm rồi, vợ yêu nhỉ. Hạnh phúc với anh là từng ngày được bên em, nhìn thấy em cười, được ôm em mỗi khi gió lạnh về. Ngày vợ nhận lời yêu, vợ cũng nói chưa thực sự tin vào tình yêu này, nhưng đúng là duyên số, chúng mình đã bên nhau và rồi ngày vui nhất cũng tới. Em xinh đẹp trong bộ váy cưới, nắm tay anh, mình hạnh phúc về chung một nhà. Cuộc sống ở gia đình chồng cũng có nhiều điều khiến em khó xử, nhưng anh không hề thấy một lời than phiền hay không vui của em. 

Từ ngày em về, mẹ có một cô con dâu (nói chính xác hơn là mẹ coi em như con gái), nhiều khi anh cũng ghen tỵ vì từ ngày có em mẹ dành nhiều tình cảm cho em hơn anh. Nói vậy thôi chứ đó cũng là điều anh vô cùng mong muốn. Rồi niềm hạnh phúc như vỡ òa khi em nói có bầu, anh từng rơi nước mắt khi nghe tin này, vì với sức khỏe của anh thì anh đã nghĩ mình khó có thể có con. Những ngày mang thai, em bị nghén mà anh chẳng biết làm như thế nào, thương em mà cũng chỉ biết động viên và giúp em việc nhà thôi. Rồi đây, khi chỉ vài ngày nữa thôi là vợ chồng mình sẽ chào đón thiên thần bé nhỏ, anh muốn viết vài dòng tâm sự cảm ơn cuộc đời, cảm ơn em đã đến bên anh. Thời điểm này chúng mình đang gặp khó khăn về kinh tế nhưng vợ luôn là người động viên chồng rất nhiều, anh thấy mình thật may mắn khi có em. Sắp tới ngày lễ Tình nhân, chúc cho tình yêu của vợ chồng mình mãi như vậy em nhé.

Tôi cũng chúc cho mọi người đang yêu sẽ luôn hạnh phúc trong tình yêu của mình. Hãy sống và yêu bằng chính con người mình, sự chân thật sẽ luôn cho ta thật nhiều hạnh phúc.

Hối hận vì đã coi thường người vợ nhiễm HIV

Tôi xua đuổi em đi, sức chịu đựng có hạn nên cuối cùng em chịu không nổi đã buông xuôi, dắt díu hai đưa con ra nhà trọ sinh sống. 

Tôi 28 tuổi, cái tuổi thường người ta nói đang phát triển sự nghiệp. Tôi lớn lên trong gia đình gia giáo, theo đạo Phật và là con trai một, gặp gỡ kết hôn với em là con gái cả của gia đình có truyền thống theo đạo Công giáo. Khi cô ấy báo tin đã có thai, tôi thông báo cho gia đình biết để sắp xếp và không có sự đồng thuận bên nhà vợ nên chúng tôi chung sống mà không có được một đám cưới rình rang như bao cặp khác. Tôi nghĩ cũng thương em, là thân gái mà không được một cái lễ cưới thật là tội nghiệp. Em đồng ý về sống với tôi, không đòi hỏi bất cứ gì, cuộc sống cứ thế trôi đi trong căn phòng trọ của hai đứa.
Cho đến khi em chuẩn bị sinh, đưa vào bệnh viện bác sĩ báo dấu hiệu sinh bình thường nhưng kết quả test máu nhanh trước sinh phải chờ tới một tháng sau mới biết. Do gia đình quen biết rộng tìm hiểu nhanh thì được tin em bị nhiễm bệnh thế kỷ HIV. Khi cầm trên tay kết quả, mọi thứ đối với tôi như sụp đổ. Gia đình bắt tôi đi xét nghiệm, tôi có kết quả âm tính và được tư vấn rằng kháng thể tôi mạnh. Giá như tôi bị như em thì mọi chuyện đã khác. Khi xuất viện về ở cữ, gia đình tôi họp lại và đồng ý cho tôi tiếp tục chung sống với em mà không kỳ thị, vẫn thương yêu em như con ruột. Mọi chuyện xảy ra đều là do tôi, tận sâu thẳm lòng mình tôi cảm thấy uất ức và chán nản, lao vào cờ bạc và đổ nợ. Em vẫn tha thứ cho tôi, chịu đựng và làm phụ để trả nợ. Đến khi tôi tỉnh lại và làm lại từ đầu thì được gia đình hướng cho cái nghề gia truyền để học và làm theo. Bốn năm sau vợ sinh thêm một bé trai kháu khỉnh nữa nhờ uống thuốc phơi nhiễm trước sinh nên không bị nhiễm bệnh từ mẹ lây cho con.
Cho đến khi tay nghề vững vàng làm được tiền dư giả, tôi lại cảm thấy ghen tỵ với bạn bè vì họ có gia đình hạnh phúc, vợ không bị bệnh nan y. Tôi lại lao vào các cuộc hẹn hò với những người con gái mới quen, bất chấp mọi thứ. Khi vợ phát hiện được thì tôi đã gây sức ép với gia đình, kiếm đủ mọi chuyện để chia cắt tình cảm giữa mẹ chồng và chị chồng với nàng dâu. Tôi xua đuổi em đi, sức chịu đựng có hạn nên cuối cùng em chịu không nổi đã buông xuôi, dắt díu hai con ra nhà trọ sinh sống. Trong khoảng thời gian đó tôi hả hê lắm vì đã được toại nguyện, bỏ mặc ba mẹ con, tôi đi vui vẻ với những mối tình mới quen.
Sau hai tháng nộp đơn ly hôn và được tòa đồng ý (do tôi muốn thế), em rất buồn, có ý muốn hàn gắn lại vì con nhưng tôi đã phớt lờ đi. Tôi không hề nghĩ đến sự cực khổ của cô ấy với hai đứa con ngoài phòng trọ, phải loay hoay tự lo. Cho đến một ngày ba vợ tôi mất, tôi cùng về đưa tang với vợ. Cho đến khi về lại thành phố, có một đêm cô ấy bảo sợ ma không dám ngủ một mình (thời gian đó tôi trông cả hai đứa con, nghĩ rằng vợ vừa mất cha nên để cô ấy được nghỉ ngơi) mà tôi không nghĩ đến việc vợ cần an ủi lúc này. Hôm sau tôi cho con ngủ xong chạy xuống phòng với ý nghĩ an ủi thì vợ lại không có mặt ở phòng. Tự nhiên lúc đó tôi cuống lên tìm kiếm, tới tận 3h sáng tôi mới biết mình còn quan tâm và yêu cô ấy như thế nào. Lúc đó tôi mới cảm nhận được tình yêu và không thể thiếu cô ấy trong cuộc đời này.
Cho đến hôm nay ba vợ đã mất gần 100 ngày, thời gian qua tôi muốn quay lại và bỏ hết chuyện quá khứ để chung sống với vợ, lo cho các con, không còn tư tưởng kỳ thị cô ấy. Cô ấy lại lạnh nhạt bảo rằng đã hết sức chịu đựng vì tôi đã mang lại quá nhiều đau khổ cho cô ấy. Tôi ân hận thì đã muộn, giờ tôi phải làm như thế nào để vợ hiểu mà tha lỗi cho tôi.

Wednesday, 18 January 2017

Tôi băn khoăn khi chồng quá yêu thương em gái ruột

Trong thời gian anh du học, em chồng vì nhớ anh trai mà xin ba mẹ qua đó học cùng anh dù lúc đó chưa tốt nghiệp cấp 3.

Tôi 25 tuổi, vừa kết hôn khoảng một năm. Chồng hơn tôi hai tuổi, chúng tôi yêu nhau nửa năm thì anh cầu hôn tôi. Tôi về sống cùng ba mẹ chồng và người em chồng bằng tuổi. Tôi yêu chồng rất nhiều, anh hiền lành, không rượu chè, cờ bạc, trai gái. Tôi được nhà chồng yêu thương nên cuộc sống khá thoải mái. Gần đây tôi thấy nhiều điều bất thường từ chồng và cô em chồng. Anh đặc biệt thương em gái một cách thái quá. Tôi xâu chuỗi lại mọi việc xảy ra trước đây và thấy rất kỳ lạ. Tôi nhớ khi chúng tôi tiến hành đám cưới xong, đêm đến em chồng than đau bụng đưa vào bệnh viện và đòi anh hai chăm sóc chứ không chịu ba mẹ. Đêm đó là lần đầu của chúng tôi nhưng anh cũng bỏ mặc tôi mà bên cạnh em gái. Tôi còn được mẹ chồng kể khoảng hai năm trước em chồng và chồng đi chơi ở khu vực quận I bị cướp, em chồng đuổi theo nên bị đâm trúng tay, chồng tôi do cứu em mình bị đâm trúng bụng.

Em chồng tôi rất xinh đẹp, nhiều người hỏi cưới, làm quen nhưng tới giờ chưa có bạn trai. Tôi cố tình giới thiệu bạn trai cho em thì chồng tôi không vui ra mặt. Em chồng nói vui rằng "Nếu bị ế anh hai có nuôi em không"? Chồng tôi trả lời: "Anh hai thương em nhất mà". Tôi được biết khi chưa yêu tôi, anh và em gái đi đâu, làm gì cũng đi chung. Em chồng còn hay nói anh trai mình là người yêu đối với những người theo đuổi em để tránh bị làm phiền. Trong ví anh có hình chụp của anh và em gái mình, điện thoại chồng lưu số em gái bằng tên "cục vàng". Em chồng đi làm về trễ là anh lo lắng, gọi điện thoại; trời mưa anh xách áo mưa ra đón em.

Trong thời gian anh du học, em chồng vì nhớ anh trai mà xin ba mẹ qua đó học cùng anh dù lúc đó chưa tốt nghiệp cấp 3. Tôi có tâm sự với chồng thì anh nói thương em gái như mạng sống của mình, bởi từ nhỏ ba mẹ chồng thường xuyên đi công tác, chỉ có hai anh em ở nhà nên anh sẽ không chịu nổi nếu không thấy em gái mình bên cạnh. Tôi biết mọi người sẽ nghĩ tôi ích kỷ nhưng anh đã có gia đình, em chồng tôi cũng sẽ kết hôn, mỗi người đều có cuộc sống riêng. Anh em thương yêu nhau là tốt nhưng như thế này tôi thấy hơi quá. Tôi rất lo lắng và hoang mang, không biết do mình nghĩ nhiều quá hay như thế nào. Xin cho tôi lời khuyên.

Vì tình dục mà tôi không thể xa anh

Tôi không muốn hy sinh tuổi thanh xuân của mình cho một người đàn ông không có định hướng như vậy, nhưng không đủ dũng cảm để rời xa con người đó. 

Tôi 25 tuổi, đang bị mất phương hướng trong chuyện tình cảm, thấy bản thân không làm chủ được tình cảm của mình. Tôi với anh đều là mối tình đầu, anh là người rất lý trí, đến mức ích kỷ, chỉ muốn nghĩ cho riêng mình. Chúng tôi chia tay và quay lại không biết bao nhiêu lần, đến giờ vẫn nhùng nhằng như vậy. Thời gian yêu thắm thiết, đúng nghĩa như những cặp đôi yêu nhau được khoảng một năm rưỡi, khi tôi học năm thứ hai đại học, còn anh ấy học năm cuối. Sau khi ra trường đi làm, công việc nhiều áp lực, anh không còn quan tâm tôi như trước, tôi là con gái nhạy cảm nên dễ dàng cảm nhận được sự hờ hững, thay đổi của anh trong chuyện tình cảm. Cuối cùng, anh nói chia tay sau một tuần im lặng, tôi chấp nhận và không níu kéo. Anh chặn hết mọi liên lạc, xóa các nguồn thông tin có thể biết về tôi.

Nỗi đau thất tình làm tôi thay đổi; từ một đứa con gái yếu đuối, nhẹ nhàng trở thành người mạnh mẽ, cứng rắn. Tôi chịu khó học hỏi những cái mới, thay đổi những điểm hạn chế của mình theo hướng tích cực hơn. Trong gần một năm chia tay, thi thoảng tôi vẫn nhắn tin nói nhớ anh xong xóa đi ngay, tôi chỉ nghĩ mình nhớ thì nói chứ cũng không mong nhận được sự phản hồi. Cuối cùng anh liên lạc lại muốn gặp tôi và quay lại, tôi đồng ý. Không hiểu sao tôi luôn mong muốn cho anh cơ hội quay về mặc dù biết đồng nghĩa với việc đó là tạo cơ hội cho anh làm tổn thương mình, tôi vẫn chấp nhận điều đó. Chúng tôi quay lại nhưng không còn được như trước, không quan tâm, không trò chuyện, không chia sẻ, tôi chỉ gặp anh cuối tuần hoặc đi ăn, xem phim thì hẹn nhau.

Mỗi lần gặp gỡ như vậy chúng tôi đều đi quá giới hạn. Cả hai đều biết điểm hạn chế trong mối quan hệ của mình, bị sợi dây tình dục chi phối nhưng không thể dứt ra được. Tôi đã khóc rất nhiều lần, cũng muốn chấm dứt mối quan hệ này nhưng chỉ được một thời gian. Tôi cảm nhận anh còn thương và còn tình cảm với mình qua những cử chỉ, hành động nhỏ. Tôi cũng thương anh, luôn sẵn sàng cho anh cơ hội quay lại bên mình. Tôi không hiểu mình đang nghĩ gì nữa, tại sao cứ phải dày vò bản thân, nhưng trông thấy anh buồn lòng là tôi không chịu được.

Tôi đã được anh đưa về nhà ra mắt bà và bố mẹ, mọi người trong gia đình cũng rất quý mến tôi. Tôi đã đề cập đến vấn đề hôn nhân với anh nhưng lần nào anh cũng nói sợ lập gia đình, sợ chịu trách nhiệm, anh muốn một thời gian nữa mới tính đến chuyện đó. Tôi không muốn hy sinh tuổi thanh xuân của mình cho một người đàn ông không có định hướng như vậy, nhưng không đủ dũng cảm để rời xa con người đó. Nói thêm, trong thời gian chia tay cả tôi và anh đều có tình cảm với người khác nhưng cũng không đi đến đâu. Nhiều lúc anh nói đã phải suy nghĩ rất nhiều về chuyện tình này, không hiểu sao lại khó dứt như vậy, tại sao cứ gặp tôi là không đủ bản lĩnh để nói ra, kiếp trước mắc nợ gì tôi mà kiếp này lại lận đận như vậy? Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Chân thành cảm ơn!
 
Blogger Templates