Pages

Powered by Blogger.

Friday, 26 January 2018

Tại sao một đất nước có thể phát cuồng lên vì đá bóng?

Nhiều bạn của mình không thể hiểu nổi tại sao một đất nước có thể phát cuồng lên vì một trận banh và nghĩ những người xung quanh chắc là điên rồi. Người bi quan thì cáu bẩn lên án việc say sưa với thành tích thể thao mà quên đi thực trạng đất nước.

Mình rất tiếc nếu bạn có những suy nghĩ đó. Chẳng riêng gì Việt Nam, bóng đá không ngẫu nhiên trở thành môn thể thao vua trên khắp thế giới. Lý do vì sao người ta mê chuộng nó thú thật mình không tin có ai có thể trả lời thoả đáng được. Nhưng bóng đá có thể khiến hai quốc gia lao vào bắn nhau (El Salvador v. Honduras) nhưng cũng đã khiến những vết thương được hàn gắn (Haiti). Bóng đá giúp một xã hội chia rẽ hay cũng có thể giúp con người ta nắm tay nhau trong một đêm ăn mừng và quên đi những nghi kị. Có bao giờ bạn thấy nhiều người thân mật và rạng rỡ cùng một lúc như những ngày qua không?

Nhưng trên hết, bóng đá cũng là một môn thể thao. Mà thể thao là phi chính trị. Chỉ có ở thể thao (và nghệ thuật) thì những ranh giới về tư tưởng, sắc tộc, kì thị, xu hướng tính dục, quan điểm chính trị mới có thể xoá bỏ đi. Chỉ có dưới bóng cờ của Olympics thì các vận động viên của Syria mới có thể thi đấu mà không quan tâm đồng đội của mình ủng hộ phe nào trong cuộc nội chiến. Và chỉ có thể thao mới giúp hai miền nước Đức đi chung một lá cờ rất lâu trước khi thống nhất và những người Triều Tiên không còn phân biệt Bắc Hàn hay Hàn Quốc nữa.

Tôi đọc một status rất hay của chị Hiền Trang và muốn chia sẻ nó lại ở đây một trích đoạn cho mọi người:

“Cái khoảnh khắc mà ông nhà văn ấy kể là trận đấu bóng chày giữa New York Giants và Brooklyn Dodgers, mở đầu cho một cuốn tiểu thuyết dài 800 trang đen tối về chiến tranh lạnh, về khủng hoảng tên lửa Cuba, về loài người trong khoảnh khắc bị bủa vây bởi bóng tối, cận kề cửa tử, nhưng mặc kệ tương lai mịt mờ và những xoay vần khúc khuỷu của thời cuộc đang thập thò trước cửa, hàng vạn người Mỹ hôm đó vẫn đê mê trong giây phút hoan lạc của một cuộc đấu thể thao vô thưởng vô phạt, là họ ngu ngốc hay họ bất cần?, dù là gì đi nữa, thì cuối cùng, chính những ký ức về buổi chiều hôm ấy, mới là thứ sẽ “in vào quá khứ, không thể xóa nhòa.”. Thể thao, nếu có sức mạnh gì, thì có lẽ nằm ở đấy, nó lay động những cảm xúc bản nguyên, khiến người ta vui chẳng vì gì cả, vui chỉ vì vui thôi.”

Con người vốn dĩ kì lạ và khó giải thích, vượt qua những lý tính thông thường chính là ở những cảm xúc đó. Mà cảm xúc thì vốn phi logic. Những gì thì người dân của xứ nào và tình cảnh ra sao thì vẫn có quyền có niềm vui mà thể thao đem lại mà không cần ai phải thương hại. Chỉ đơn giản vậy thôi.

Duy Hậu

Trở thành một cô gái như thế nào, điều đó là ở bạn

Nói đến bình quyền, tôi e rằng có nhiều người đang hiểu lầm về nó. nếu phụ nữ đấu tranh để được tham gia nhiều vai trò như đàn ông, được làm việc và phát triển tài năng, để bình đẳng, thì đàn ông cũng có quyền được yếu đuối, không làm siêu nhân đi giải cứu thế giới, đôi khi cũng có nhu cầu dựa dẫm vào người phụ nữ mình yêu đúng không?

Mỗi con người sinh ra đều có sẵn hai xu hướng tính nữ và tính nam. Người nữ không chỉ thuần tính nữ và người nam không chỉ thuần tính nam. Một con người phát triển toàn diện là phát triển cả hai xu hướng, có điều lợi thế giới tính nên chiếm ưu thế. Ví dụ sự dịu dàng, tinh tế, thiên về cảm xúc là điểm mạnh của nữ giới, nhưng họ cũng cần quyết đoán, tỉnh táo-tức nam tính để hỗ trợ công việc. Lý trí, khả năng chịu áp lực công việc và trách nhiệm vốn là điểm mạnh của nam giới, nhưng họ cũng cần sự khéo léo và cảm xúc linh hoạt để làm mềm cuộc sống, hỗ trợ các mối quan hệ.

Có một bộ phim tài liệu Mỹ đã nói “Phụ nữ Mỹ có thể đạt được tất cả ngoại trừ việc trở nên nữ tính hơn”. Đây là điều đáng suy ngẫm. Sự thật các cô gái ngày càng… nam tính hơn. Đương nhiên trong môi trường làm việc cạnh tranh, đào thải dần càng khắc nghiệt này đòi hỏi bạn phải có sự lý trí, quyết đoán, cạnh tranh của nam giới. Nhưng không phải là bạn sẽ bê nguyên con người ấy về nhà, trong các mối quan hệ, lúc ấy bạn sẽ chẳng khác gì một thằng đàn ông có ngực!

Nữ quyền là đấu tranh để phụ nữ trước tiên được làm phụ nữ!

Khi nói đến nữ quyền đa số các bạn sẽ nghĩ đến những cô gái sải bước trên giày cao gót, ra vào những tòa cao ốc để làm việc và làm mọi thứ cô ấy muốn. Bạn sẽ giãy nảy nếu tôi nói một cô gái mặc váy hoa đi xe đạp cũng là nữ quyền, vì với bạn đó là bánh bèo vô dụng.

Dĩ nhiên trở thành kiểu người nào, muốn cuộc sống bình lặng yên ổn trong nhà hay thích sôi nổi tự do ngoài xã hội, chẳng ai sai hết. Nhưng bạn phải có lý do, và lý do đó là nhất thiết phải là bạn muốn thế, chứ không phải như những con cá heo trong công viên giải trí, nhận được những tràng pháo tay từ đám đông đồng nghĩa với việc nó buộc phải biểu diễn và sống khác đi chính mình. Vì xã hội vinh danh nữ quyền theo một cách phiến diện, nên bạn xấu hổ ngại ngùng khi bạn cũng có lúc muốn yếu đuối một chút, ăn mặc bánh bèo một chút và tạm không đi giải cứu thế giới sao?

Con người có thể sống đa sắc màu, sự dịu dàng và quyền lực đâu có mâu thuẫn với nhau.

Nếu một người toát ra sự dịu dàng đến mức bạn thấy xấu hổ khi bạn hung hăng gây gổ cãi lộn với họ, đó có phải là kẻ mạnh không?

Đứng trước một người cơ bắp cuồn cuộn, bạn ngoan ngoãn vì bạn sợ. Đứng trước một người dịu dàng đáng yêu, bạn tự nguyện ngoan ngoãn. Hay đơn giản mẹ bạn thôi, chẳng cơ bắp cuồn cuộn, chẳng đao to búa lớn nhưng chỉ cần nhìn thấy những giọt nước mắt từ bà cũng khiến bất cứ đứa con sắt đá nào cũng phải đau lòng. Nếu các cô gái biết rằng mình có sức mạnh theo cách của mình, lòng từ ái của bạn sẽ không bao giờ bị tổn thương vì cái nhãn phái yếu.

Hãy thoải mái việc mình là phái yếu, nếu ai đó thấy bạn đáng yêu nên giúp đỡ, hãy cảm ơn thay vì “Tôi có thể làm một mình”. Nếu bạn thấy yếu lòng, cứ thoải mái thừa nhận. Nếu bạn thấy cô đơn, hãy mở lòng với ai đó thay vì chọn cô đơn làm cái mốt. Và ngay cả khi bạn đấu tranh với lẽ phải cũng chẳng làm bạn bớt đi chút nữ tính nào.

Sinh ra là con gái, điều đó thuần túy mang nghĩa giới tính, không liên quan đến việc con gái thì phải thế này thế kia. Là một cô gái như thế nào, điều đó là ở bạn.

Trích “Tuổi 20 tôi đã sống như một bông hoa dại”

Phần trên bài viết đã có những đoạn/câu chữ được chỉnh sửa or cắt phù hợp với suy nghĩ góc nhìn của riêng mình.

Xem, tự nhìn coi bản thân mình được diễn tả như thế nào!

Chắc là một đứa con gái mạnh mẽ nhỉ? Nhưng vẫn rất mít ướt đấy thôi.

Thường khoác lên mình những bộ đồ nhìn chẳng khác con trai là bao, lại kèm mái tóc luôn ngắn với ao ước lưu giữ lại trên người 1 hình xăm thật đặc biệt. Tuy vậy, mình cũng muốn diện những chiếc váy maxi màu pastel đầy nữ tính, kèm chiếc áo phông tay dài ngộ nghĩnh, xỏ thêm đôi giày converse trông có vẻ chẳng liên quan, điểm thêm bằng màu môi nổi bật.

Vừa là một đứa thích xách balo lên đi khắp muôn nơi, chơi những trò cảm giác mạnh, đàn đúm với lũ bạn. Nhưng, cũng vừa là đứa chuyên lầm lũi tự kỉ nhốt mình trong phòng, xem phim một mình…
Hiền có, dữ cũng có. Vui có, buồn cũng có. Năng động có, trầm tính cũng có. Muốn có người yêu có, không muốn có người yêu cũng có.

Sống thì cứ sống với tính cách, với những điều mình mong muốn thôi. Làm gì có cái quy chuẩn nào cho một đứa con gái phải thế này, phải thế kia. Mà nếu có cũng chỉ lo do những con người ích kỉ tự đặt ra với nhau rồi lấy nó làm khuôn ép cho những người khác. Kiểu thích hành xác nhau vậy thôi hehe. 
Hiền Trang

Sunday, 12 February 2017

Cảm ơn vợ yêu vì đã đến bên đời anh

Cuộc sống ở gia đình chồng cũng có nhiều điều khiến em khó xử, nhưng anh không hề thấy một lời than phiền hay không vui của em. 

Mỗi chúng ta ai cũng muốn tìm được một nửa yêu thương, có thể bên mình tới suốt cuộc đời, cùng trải qua muôn vàn khó khăn, vui buồn sẻ chia cùng nhau. Chúng mình yêu nhau và về cùng chung sống được một năm rồi, vợ yêu nhỉ. Hạnh phúc với anh là từng ngày được bên em, nhìn thấy em cười, được ôm em mỗi khi gió lạnh về. Ngày vợ nhận lời yêu, vợ cũng nói chưa thực sự tin vào tình yêu này, nhưng đúng là duyên số, chúng mình đã bên nhau và rồi ngày vui nhất cũng tới. Em xinh đẹp trong bộ váy cưới, nắm tay anh, mình hạnh phúc về chung một nhà. Cuộc sống ở gia đình chồng cũng có nhiều điều khiến em khó xử, nhưng anh không hề thấy một lời than phiền hay không vui của em. 

Từ ngày em về, mẹ có một cô con dâu (nói chính xác hơn là mẹ coi em như con gái), nhiều khi anh cũng ghen tỵ vì từ ngày có em mẹ dành nhiều tình cảm cho em hơn anh. Nói vậy thôi chứ đó cũng là điều anh vô cùng mong muốn. Rồi niềm hạnh phúc như vỡ òa khi em nói có bầu, anh từng rơi nước mắt khi nghe tin này, vì với sức khỏe của anh thì anh đã nghĩ mình khó có thể có con. Những ngày mang thai, em bị nghén mà anh chẳng biết làm như thế nào, thương em mà cũng chỉ biết động viên và giúp em việc nhà thôi. Rồi đây, khi chỉ vài ngày nữa thôi là vợ chồng mình sẽ chào đón thiên thần bé nhỏ, anh muốn viết vài dòng tâm sự cảm ơn cuộc đời, cảm ơn em đã đến bên anh. Thời điểm này chúng mình đang gặp khó khăn về kinh tế nhưng vợ luôn là người động viên chồng rất nhiều, anh thấy mình thật may mắn khi có em. Sắp tới ngày lễ Tình nhân, chúc cho tình yêu của vợ chồng mình mãi như vậy em nhé.

Tôi cũng chúc cho mọi người đang yêu sẽ luôn hạnh phúc trong tình yêu của mình. Hãy sống và yêu bằng chính con người mình, sự chân thật sẽ luôn cho ta thật nhiều hạnh phúc.

Hối hận vì đã coi thường người vợ nhiễm HIV

Tôi xua đuổi em đi, sức chịu đựng có hạn nên cuối cùng em chịu không nổi đã buông xuôi, dắt díu hai đưa con ra nhà trọ sinh sống. 

Tôi 28 tuổi, cái tuổi thường người ta nói đang phát triển sự nghiệp. Tôi lớn lên trong gia đình gia giáo, theo đạo Phật và là con trai một, gặp gỡ kết hôn với em là con gái cả của gia đình có truyền thống theo đạo Công giáo. Khi cô ấy báo tin đã có thai, tôi thông báo cho gia đình biết để sắp xếp và không có sự đồng thuận bên nhà vợ nên chúng tôi chung sống mà không có được một đám cưới rình rang như bao cặp khác. Tôi nghĩ cũng thương em, là thân gái mà không được một cái lễ cưới thật là tội nghiệp. Em đồng ý về sống với tôi, không đòi hỏi bất cứ gì, cuộc sống cứ thế trôi đi trong căn phòng trọ của hai đứa.
Cho đến khi em chuẩn bị sinh, đưa vào bệnh viện bác sĩ báo dấu hiệu sinh bình thường nhưng kết quả test máu nhanh trước sinh phải chờ tới một tháng sau mới biết. Do gia đình quen biết rộng tìm hiểu nhanh thì được tin em bị nhiễm bệnh thế kỷ HIV. Khi cầm trên tay kết quả, mọi thứ đối với tôi như sụp đổ. Gia đình bắt tôi đi xét nghiệm, tôi có kết quả âm tính và được tư vấn rằng kháng thể tôi mạnh. Giá như tôi bị như em thì mọi chuyện đã khác. Khi xuất viện về ở cữ, gia đình tôi họp lại và đồng ý cho tôi tiếp tục chung sống với em mà không kỳ thị, vẫn thương yêu em như con ruột. Mọi chuyện xảy ra đều là do tôi, tận sâu thẳm lòng mình tôi cảm thấy uất ức và chán nản, lao vào cờ bạc và đổ nợ. Em vẫn tha thứ cho tôi, chịu đựng và làm phụ để trả nợ. Đến khi tôi tỉnh lại và làm lại từ đầu thì được gia đình hướng cho cái nghề gia truyền để học và làm theo. Bốn năm sau vợ sinh thêm một bé trai kháu khỉnh nữa nhờ uống thuốc phơi nhiễm trước sinh nên không bị nhiễm bệnh từ mẹ lây cho con.
Cho đến khi tay nghề vững vàng làm được tiền dư giả, tôi lại cảm thấy ghen tỵ với bạn bè vì họ có gia đình hạnh phúc, vợ không bị bệnh nan y. Tôi lại lao vào các cuộc hẹn hò với những người con gái mới quen, bất chấp mọi thứ. Khi vợ phát hiện được thì tôi đã gây sức ép với gia đình, kiếm đủ mọi chuyện để chia cắt tình cảm giữa mẹ chồng và chị chồng với nàng dâu. Tôi xua đuổi em đi, sức chịu đựng có hạn nên cuối cùng em chịu không nổi đã buông xuôi, dắt díu hai con ra nhà trọ sinh sống. Trong khoảng thời gian đó tôi hả hê lắm vì đã được toại nguyện, bỏ mặc ba mẹ con, tôi đi vui vẻ với những mối tình mới quen.
Sau hai tháng nộp đơn ly hôn và được tòa đồng ý (do tôi muốn thế), em rất buồn, có ý muốn hàn gắn lại vì con nhưng tôi đã phớt lờ đi. Tôi không hề nghĩ đến sự cực khổ của cô ấy với hai đứa con ngoài phòng trọ, phải loay hoay tự lo. Cho đến một ngày ba vợ tôi mất, tôi cùng về đưa tang với vợ. Cho đến khi về lại thành phố, có một đêm cô ấy bảo sợ ma không dám ngủ một mình (thời gian đó tôi trông cả hai đứa con, nghĩ rằng vợ vừa mất cha nên để cô ấy được nghỉ ngơi) mà tôi không nghĩ đến việc vợ cần an ủi lúc này. Hôm sau tôi cho con ngủ xong chạy xuống phòng với ý nghĩ an ủi thì vợ lại không có mặt ở phòng. Tự nhiên lúc đó tôi cuống lên tìm kiếm, tới tận 3h sáng tôi mới biết mình còn quan tâm và yêu cô ấy như thế nào. Lúc đó tôi mới cảm nhận được tình yêu và không thể thiếu cô ấy trong cuộc đời này.
Cho đến hôm nay ba vợ đã mất gần 100 ngày, thời gian qua tôi muốn quay lại và bỏ hết chuyện quá khứ để chung sống với vợ, lo cho các con, không còn tư tưởng kỳ thị cô ấy. Cô ấy lại lạnh nhạt bảo rằng đã hết sức chịu đựng vì tôi đã mang lại quá nhiều đau khổ cho cô ấy. Tôi ân hận thì đã muộn, giờ tôi phải làm như thế nào để vợ hiểu mà tha lỗi cho tôi.

Wednesday, 18 January 2017

Tôi băn khoăn khi chồng quá yêu thương em gái ruột

Trong thời gian anh du học, em chồng vì nhớ anh trai mà xin ba mẹ qua đó học cùng anh dù lúc đó chưa tốt nghiệp cấp 3.

Tôi 25 tuổi, vừa kết hôn khoảng một năm. Chồng hơn tôi hai tuổi, chúng tôi yêu nhau nửa năm thì anh cầu hôn tôi. Tôi về sống cùng ba mẹ chồng và người em chồng bằng tuổi. Tôi yêu chồng rất nhiều, anh hiền lành, không rượu chè, cờ bạc, trai gái. Tôi được nhà chồng yêu thương nên cuộc sống khá thoải mái. Gần đây tôi thấy nhiều điều bất thường từ chồng và cô em chồng. Anh đặc biệt thương em gái một cách thái quá. Tôi xâu chuỗi lại mọi việc xảy ra trước đây và thấy rất kỳ lạ. Tôi nhớ khi chúng tôi tiến hành đám cưới xong, đêm đến em chồng than đau bụng đưa vào bệnh viện và đòi anh hai chăm sóc chứ không chịu ba mẹ. Đêm đó là lần đầu của chúng tôi nhưng anh cũng bỏ mặc tôi mà bên cạnh em gái. Tôi còn được mẹ chồng kể khoảng hai năm trước em chồng và chồng đi chơi ở khu vực quận I bị cướp, em chồng đuổi theo nên bị đâm trúng tay, chồng tôi do cứu em mình bị đâm trúng bụng.

Em chồng tôi rất xinh đẹp, nhiều người hỏi cưới, làm quen nhưng tới giờ chưa có bạn trai. Tôi cố tình giới thiệu bạn trai cho em thì chồng tôi không vui ra mặt. Em chồng nói vui rằng "Nếu bị ế anh hai có nuôi em không"? Chồng tôi trả lời: "Anh hai thương em nhất mà". Tôi được biết khi chưa yêu tôi, anh và em gái đi đâu, làm gì cũng đi chung. Em chồng còn hay nói anh trai mình là người yêu đối với những người theo đuổi em để tránh bị làm phiền. Trong ví anh có hình chụp của anh và em gái mình, điện thoại chồng lưu số em gái bằng tên "cục vàng". Em chồng đi làm về trễ là anh lo lắng, gọi điện thoại; trời mưa anh xách áo mưa ra đón em.

Trong thời gian anh du học, em chồng vì nhớ anh trai mà xin ba mẹ qua đó học cùng anh dù lúc đó chưa tốt nghiệp cấp 3. Tôi có tâm sự với chồng thì anh nói thương em gái như mạng sống của mình, bởi từ nhỏ ba mẹ chồng thường xuyên đi công tác, chỉ có hai anh em ở nhà nên anh sẽ không chịu nổi nếu không thấy em gái mình bên cạnh. Tôi biết mọi người sẽ nghĩ tôi ích kỷ nhưng anh đã có gia đình, em chồng tôi cũng sẽ kết hôn, mỗi người đều có cuộc sống riêng. Anh em thương yêu nhau là tốt nhưng như thế này tôi thấy hơi quá. Tôi rất lo lắng và hoang mang, không biết do mình nghĩ nhiều quá hay như thế nào. Xin cho tôi lời khuyên.

Vì tình dục mà tôi không thể xa anh

Tôi không muốn hy sinh tuổi thanh xuân của mình cho một người đàn ông không có định hướng như vậy, nhưng không đủ dũng cảm để rời xa con người đó. 

Tôi 25 tuổi, đang bị mất phương hướng trong chuyện tình cảm, thấy bản thân không làm chủ được tình cảm của mình. Tôi với anh đều là mối tình đầu, anh là người rất lý trí, đến mức ích kỷ, chỉ muốn nghĩ cho riêng mình. Chúng tôi chia tay và quay lại không biết bao nhiêu lần, đến giờ vẫn nhùng nhằng như vậy. Thời gian yêu thắm thiết, đúng nghĩa như những cặp đôi yêu nhau được khoảng một năm rưỡi, khi tôi học năm thứ hai đại học, còn anh ấy học năm cuối. Sau khi ra trường đi làm, công việc nhiều áp lực, anh không còn quan tâm tôi như trước, tôi là con gái nhạy cảm nên dễ dàng cảm nhận được sự hờ hững, thay đổi của anh trong chuyện tình cảm. Cuối cùng, anh nói chia tay sau một tuần im lặng, tôi chấp nhận và không níu kéo. Anh chặn hết mọi liên lạc, xóa các nguồn thông tin có thể biết về tôi.

Nỗi đau thất tình làm tôi thay đổi; từ một đứa con gái yếu đuối, nhẹ nhàng trở thành người mạnh mẽ, cứng rắn. Tôi chịu khó học hỏi những cái mới, thay đổi những điểm hạn chế của mình theo hướng tích cực hơn. Trong gần một năm chia tay, thi thoảng tôi vẫn nhắn tin nói nhớ anh xong xóa đi ngay, tôi chỉ nghĩ mình nhớ thì nói chứ cũng không mong nhận được sự phản hồi. Cuối cùng anh liên lạc lại muốn gặp tôi và quay lại, tôi đồng ý. Không hiểu sao tôi luôn mong muốn cho anh cơ hội quay về mặc dù biết đồng nghĩa với việc đó là tạo cơ hội cho anh làm tổn thương mình, tôi vẫn chấp nhận điều đó. Chúng tôi quay lại nhưng không còn được như trước, không quan tâm, không trò chuyện, không chia sẻ, tôi chỉ gặp anh cuối tuần hoặc đi ăn, xem phim thì hẹn nhau.

Mỗi lần gặp gỡ như vậy chúng tôi đều đi quá giới hạn. Cả hai đều biết điểm hạn chế trong mối quan hệ của mình, bị sợi dây tình dục chi phối nhưng không thể dứt ra được. Tôi đã khóc rất nhiều lần, cũng muốn chấm dứt mối quan hệ này nhưng chỉ được một thời gian. Tôi cảm nhận anh còn thương và còn tình cảm với mình qua những cử chỉ, hành động nhỏ. Tôi cũng thương anh, luôn sẵn sàng cho anh cơ hội quay lại bên mình. Tôi không hiểu mình đang nghĩ gì nữa, tại sao cứ phải dày vò bản thân, nhưng trông thấy anh buồn lòng là tôi không chịu được.

Tôi đã được anh đưa về nhà ra mắt bà và bố mẹ, mọi người trong gia đình cũng rất quý mến tôi. Tôi đã đề cập đến vấn đề hôn nhân với anh nhưng lần nào anh cũng nói sợ lập gia đình, sợ chịu trách nhiệm, anh muốn một thời gian nữa mới tính đến chuyện đó. Tôi không muốn hy sinh tuổi thanh xuân của mình cho một người đàn ông không có định hướng như vậy, nhưng không đủ dũng cảm để rời xa con người đó. Nói thêm, trong thời gian chia tay cả tôi và anh đều có tình cảm với người khác nhưng cũng không đi đến đâu. Nhiều lúc anh nói đã phải suy nghĩ rất nhiều về chuyện tình này, không hiểu sao lại khó dứt như vậy, tại sao cứ gặp tôi là không đủ bản lĩnh để nói ra, kiếp trước mắc nợ gì tôi mà kiếp này lại lận đận như vậy? Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Chân thành cảm ơn!

Monday, 21 November 2016

Vì sao gái hư thường yêu được đàn ông tốt, còn gái ngoan lại cay đắng trăm bề?

Vốn dĩ đây là chủ đề muôn thuở, nhưng dường như các cô gái ngoan vẫn chưa thể tìm được câu trả lời... Và liệu gái hư có thực sự xứng đáng bị ném đá tới vậy?
Chẳng hiếm lần các cô gái ngoan phải sụt sùi than thân trách phận mỗi khi chứng kiến cảnh một cô gái hư nào đó – sau khi kinh qua những mối tình không đếm xuể - lại được yêu chiều và chăm sóc như công chúa bởi một người đàn ông tốt đúng mực. Cái đó, đối với các cô gái ngoan gọi là bất công, nhưng đối với xã hội lại gọi là điều đương nhiên dễ hiểu.
Là vì gái ngoan nhất mực giữ mình…
Đa số các cô gái được gọi là gái ngoan đều thành thật mà rằng: em sợ yêu phải đàn ông đểu, hoặc là tử tế "rởm"….
Dường như tư tưởng bám sâu trong tâm trí các cô gái này đã được bậc cha mẹ răn dạy từ khi còn bé. Rằng bên ngoài xã hội kia có nhiều gã đàn ông, nhưng tử tế với con lại chẳng được mấy người. Rồi họ bắt đầu kể cho con gái họ nghe về những hệ lụy, về những tấm gương trước mắt, và kèm theo đó là câu "cấm yêu đương" như lệ thường.
Gái ngoan hiển nhiên nghe lời cha mẹ, sống và học tập quy củ mực thước. Gái ngoan đương nhiên được người lớn tuyên dương khi ở nhà và thầy cô trao bằng khen khi đến lớp.
Nhưng chỉ cần rời xa vòng tay bố mẹ, rời xa vòng tay thầy cô, cuộc đời của gái ngoan ngập tràn bão tố. Bởi, các cô gái ngoan chưa bao giờ hết cái ngây ngây thơ thơ, giống một con gà công nghiệp, hoặc một con nai rừng bé nhỏ hiền lành, để bầy sói tha hồ làm thịt.
Chính vì tâm lý sợ bị lừa nên phải cẩn trọng. Chính vì quá cẩn trọng nên cố gắng né tránh rất nhiều người. Đến cuối cùng, những mẫu đàn ông mà các cô gái ngoan gặp được thật sự quá ít ỏi. Họ nói tốt thì biết tốt, họ bảo xấu thì biết xấu, đâu biết đường để so sánh với ai đâu?
Còn chưa kể, yêu gái ngoan thật sự rất chán! Bởi các cô không có sự dày dặn đủ nhiều, né tránh yêu đương nên mịt mù kinh nghiệm. Trong khi đàn ông không thích thế!
Vì sao gái hư thường yêu được đàn ông tốt, còn gái ngoan lại cay đắng trăm bề?
Là vì gái hư có thừa kinh nghiệm để chọn mặt gửi vàng…
Gái hư không câu nệ, sống bất cần nhưng vẫn mạnh mẽ đủ dùng. Gái hư nghe lời khuyên của cha mẹ, thầy cô cho vui tai, chứ vẫn chọn sống cuộc sống của riêng mình, theo cá tính của riêng mình.
Gái hư có thể trải qua vài lần trả giá đắt, nhưng như thế lại nên khôn. Bởi thứ mà các cô tích lũy trên tình trường không phải là mớ cổ tích từ xa xưa bà kể, không phải là mớ ngôn tình hường thắm đọc trong sách truyện… mà là thực tế!
Chỉ có thực tế mới dạy gái hư rằng đàn ông đối xử với mình thế nào là tốt, là xấu. Cũng chỉ có thực tế mới cho gái hư đủ dày dặn kinh nghiệm để mà nhìn mặt bắt hình dong. Gái hư đương nhiên cũng chẳng dễ bị lừa bởi vài ba trò đường mật, càng có cách để bóc mẽ cánh đàn ông không thật lòng.
Cũng chính vì thế mà gái hư trở thành một bông hoa hồng có gai đắt giá. Chinh phục gái hư là cả một chặng đường gian khó, khi mà đàn ông muốn có được trái tim nàng thì luôn phải chơi "chiêu", khiến cảm giác mạo hiểm tăng lên gấp bội từ ngày này qua tháng khác. Với bản tính thích chinh phục sẵn có, không ít đàn ông thích được yêu gái hư hơn là yêu gái ngoan.
Vì sao gái hư thường yêu được đàn ông tốt, còn gái ngoan lại cay đắng trăm bề?
Gái ngoan chưa chắc đã tốt và gái hư chưa chắc đã đáng chê…
Hãy tưởng tượng một ngày hẹn hò "tiêu chuẩn" của gái ngoan chính là: ăn mặc kín cổng cao tường, ngồi ở ban công thơ mộng trong một quán café ồn ào đông đúc – nơi mà chỉ một cái nắm tay cũng khiến người xung quanh nhíu mày khó chịu, sau khi đưa nàng lượn phố vài ba vòng cơ bản thì ngoan ngoãn đưa trả nàng về nhà trước giờ giới nghiêm – trong khi đây mới là thời điểm mà cảm xúc dâng trào mãnh liệt!
Ừ thì, có thể ban đầu, ai cũng dễ mến dễ cảm một cô gái ngoan, chỉ đơn giản vì… cô ấy ngoan. Gọi dạ bảo vâng thì có ai là không thích. Nhưng cái gì "quá" cũng thành nhàm.
Trong khi, đàn ông mà cứ đơn giản thì lại chẳng phải là đàn ông nữa. Cái gì dễ dàng có được thì thường không biết trân quý, cô gái dễ dàng nghe theo mình thì thường không biết nâng niu. Và gái ngoan luôn mắc phải một nhược điểm là: khi yêu nhất mực chung tình, khi say đắm lại nhất mực hiền ngoan. Gái ngoan khi yêu đơn giản đến nỗi khiến người ta tỏ tường như một bài toán tiểu học: 1 + 1 = 2.
Thành ra không còn gì khó khăn để cánh đàn ông ham muốn được chinh phục. Thành ra sau khi săn bắt hết một khu rừng với những chú nai tơ, các bác thợ săn lại ủ rũ vác súng tiến về một khu rừng khác… Và lúc bấy giờ, gái ngoan sau khi đã tin tưởng trao hết con tim yêu lại đâm ra bi lụy vì tình, khóc lên khóc xuống tưởng như không sống được. Ôi, chán ngán chưa!
Trong khi tồn tại một sự thật mà gái hư khác hẳn với gái ngoan đó là: nàng sòng phẳng! Với gái hư, cầm lên được thì buông xuống được. Yêu được thì cũng bỏ được. Đàn ông với nàng có vô vàn sự lựa chọn, chứ không phải sống chết chỉ yêu một người mà phải tỏ ra bi lụy vì tình. Gái hư sống cho bản thân mình hơn là cho người khác, khi yêu cũng chỉ cần bản thân thấy hạnh phúc, thấy thỏa mãn là đủ. Cho nên, người ta chẳng bao giờ thấy gái hư than vãn về hy sinh hay chịu đựng về việc phí hoài thanh xuân cho những cuộc tình đã qua.
Ngoài ra, con mắt nhìn người của gái hư, nói không ngoa, tốt hơn nhiều so với gái ngoan. Nếu một cô gái ngoan cưới được một người đàn ông tốt, không phải là vì cô ấy khéo chọn, mà có thể vì phụ huynh của cô ấy khéo chọn, hoặc là do cô ấy may mắn. Nhưng một cô gái hư cưới được người đàn ông tốt, nhất định là do cô ấy đã tự mình chọn lựa được một người phù hợp.
Vì sao gái hư thường yêu được đàn ông tốt, còn gái ngoan lại cay đắng trăm bề?
Đã đến lúc bỏ qua cái danh xưng hão: Gái hư hay gái ngoan. Vì chỉ cần cuộc đời vui là đủ!
Điều cuối cùng, thứ mà mỗi cô gái hướng đến trong cuộc đời này không phải là cái danh gái hư hay gái ngoan trên miệng đời thiên hạ, mà là rốt cuộc sau nhiều năm có thể tìm được cho mình một mái ấm hay không.
Ngoan cũng được, mà hư cũng chẳng sao, miễn là đừng để mình oan uổng lẫn đắng cay với những sự lựa chọn sai lầm. Đừng để sau bao nhiêu tháng rộng năm dài của tuổi trẻ, cố giữ mình trọn vẹn, cuối cùng lại trao tất niềm tin cho một gã trai đểu chẳng ra gì. Rồi sau đó thì lên tiếng oán thán cuộc đời, trách cứ số phận sao hẩm hiu. Rồi thì lại "biết thế" và "giá như" đến nao lòng nẫu ruột.
Bây giờ, cứ thẳng thắn với nhau rằng: mình sống là sống cho mình, ngoan hay hư bản thân mình tự biết. Hạnh phúc cũng là hạnh phúc cho bản thân, sướng khổ đều do mình tự chịu. Cớ gì phải nhìn nét mặt thiên hạ và miệng đời thế gian mà chỉnh mình cho ngay ngắn?
 
Blogger Templates