Pages

Powered by Blogger.

Tuesday, 10 November 2015

“Tiền đâu? Anh đừng làm con này điên lên!”

Người yêu tôi có một sở thích thực tế đến mức thô thiển. Với em “tiền giải quyết mọi vấn đề”. 

Tôi và em yêu nhau được 1 năm, chuyện tình cảm của hai chúng tôi phát triển khá tốt. Em là cô gái thông minh, sắc sảo, giao tiếp tốt. Hầu như mọi chuyện em làm tôi không thể chê vào đâu được. Duy chỉ có một vấn đề làm tôi thấy băn khoăn là bạn gái tôi cực kỳ thích tiền. Em đề cập vấn đề tiền một cách hồn nhiên, giữa chốn đông người, thậm chí với bạn bè tôi em cũng không ngần ngại vòi vĩnh làm tôi phát ngượng.

Chúng tôi bằng tuổi nhau, em khá xinh, khéo ăn nói lại thêm cái tính hài hước nên rất được lòng mọi người. Xung quanh có rất nhiều anh chàng đẹp trai theo đuổi nhưng em không màng tới bạn bè nói tôi may mắn vì yêu được cô gái như em.

Không giống như những cặp yêu nhau thường thích không gian riêng, những lần gặp nhau của chúng tôi hầu như đều tụ tập hội bạn của cả 2 đứa, ăn uống chém gió quên trời đất. Cũng vì cái tính nhanh nhảu, hoạt bát của em mà hội con trai tụi tôi không bao giờ chịu thiệt thòi khoản tiền nong. Mỗi lần đi ăn uống xong, em đều là người chủ trì “đi chợ” rồi “móc ví” từng tên một. Cách hành xử của em làm tôi và hội bạn thấy thoải mái vô cùng. Với em lúc nào cũng phải có cái tuyên ngôn “sòng phẳng cho dễ chơi, đã ăn là phải "lệ quyên”.

Tôi không biết các cô gái khác thế nào, nhưng người yêu tôi thì thích tiền ra mặt. Cái gì cũng được em quy ra thành tiền để giải quyết. Những lần sinh nhật hay vào dịp đặc biệt tôi hỏi em thích quà gì để tặng thì em hồn nhiên trả lời “Em chỉ thích tiền, anh cứ đưa tiền cho em khỏi phải mua quà rách việc”. Lúc đầu tôi thấy đó là hài hước, nhưng dần dần dần thấy hơi kỳ cục. Tình cảm con người cũng như tinh thần em đều mang tiền ra để cân đo khiến người khác thấy khó chịu vô cùng.
tien
Ảnh minh họa
Dù mới yêu nhau một năm nhưng hầu như mọi vấn đề cần chi phí tôi đều lo hết cho em. Từ tiền nhà, tiền sinh hoạt đến những chi phí đắt đỏ em cần tôi đều lấy tiền túi ra chi trả. Yêu nhau mà cứ gặp nhau em lại mở ví của tôi kiểm tra xem hôm nay giắt lưng bao nhiêu. Nhiều lần tôi cũng nửa thật nửa đùa kêu sao em kỳ cục thế thì em hồn nhiên trả lời “em kiểm tra để còn biết đường ăn uống dè xẻn, chứ ăn vô tội vạ đến lúc anh không có tiền trả thì gán em lại quán à?”. Em từng nói mục tiêu sống của em chỉ hướng tới 3 điều “gia đình, tiền và ăn ngon”, những cái còn lại không có ý nghĩa nhiều.

Lắm khi tôi phát ngại với sự thẳng thắn quá mức ấy. Sự thẳng thắn đó làm tôi có cảm tưởng như em đang đánh mất đi cái duyên của mình. Đến nỗi nhiều hôm bạn bè chẳng biết đùa hay thật mà phát biểu “người yêu thằng Phong chỉ thích “hoa đồng tiền” thôi, dễ nuôi lắm!”.

Mấy lần tôi ngỏ ý bàn chuyện hôn nhân với em thì em lại gạt phắt đi. Nói em chưa muốn cưới, rằng em còn muốn bay nhảy và chừng nào tôi mua được nhà thì lúc đó hãy bàn đến chuyện cưới xin. Em không muốn lấy nhau về sinh con đẻ cái rồi chui rúc trong cái phòng trọ chật chội, chạy đôn chạy đáo lo trả tiền tháng một. Nhiều khi áp lực công việc, nhìn thấy em là những câu cửa miệng lúc nào cũng chỉ có tiền, tiền làm tôi muốn nổi cáu. Góp ý thì em chẳng chịu sửa, còn tự tin nói “trên đời này ai mà chẳng thích tiền, chỉ là họ không dám thẳng thắn nói ra như em. Em sống thật thế anh còn trách cái nỗi gì, hay anh muốn em đạo đức giả?”. Những lý lẽ của em sắc sảo làm tôi có muốn cãi cũng chịu, vì biết trước mình không đủ hoạt ngôn để tranh cãi với em.

Nếu mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó thì tôi vẫn cố chịu đựng. Ấy thế mà có một lần em làm tôi bẽ mặt trước bao nhiêu bạn bè, kể cả những người xa lạ ngồi bên. Hôm đó là sinh nhật em, chúng tôi cùng hội bạn thân tụ tập tại một quán quen. Sau màn hát hò em cũng không quên nhiệm vụ đòi quà. Tôi đưa cho em hộp quà tôi chuẩn bị từ trước (đó là một cái váy) thì em tỏ vẻ không thích ra mặt nhưng vẫn không quên đòi thêm “khoản đi kèm”. Tôi chưa kịp giải thích thì em đã ném ra một câu xanh rờn “Tiền đâu? Anh đừng làm con này điên lên!”. Tôi chưng hửng trước câu nói của em, giá như lúc đó có cái lỗ chắc tôi sẽ chui vội vào cho đỡ mất mặt. Còn lũ bạn tôi lúc đó mắt chữ O mồm chữ A, không ngờ cô bạn gái của tôi lại tỏ thái độ ra mặt đến thế.

Thật sự tôi yêu em, nhưng không thích cái sở thích trắng trợn của em. Tôi không hiểu nếu đặt lên bàn cân thì “tình yêu” và “tiền” cái nào sẽ có sức nặng với em hơn. Ngoài cái sở thích quái dị kia thì mọi mặt em đều không chê vào đâu được. Tôi có nên tiếp tục yêu một người con gái coi trọng vật chất như thế không?

Duyên ta quá mỏng, phận ta không dày…

Em đã từng nghĩ về một gia đình, trong đó có anh và em, nhưng giờ nó xa vời quá. Cũng chỉ biết trách duyên ta quá mỏng, phận ta không dày.

“Mưa làm đêm dài hơn anh biết không?”

Một câu trong cái bài hát thất tình mà em hay nghe đi nghe lại cả ngày không chán. Em nói với nhỏ bạn rằng, tao không thất tình nhưng sao lại thích nghe bài này. Và giờ có lẽ là đúng.

Đêm nay không có mưa anh ạ, nhưng đêm nay lại dài. Đêm dài khi em ngủ, ngủ trong nước mắt, khóc tới mức mệt quá mà ngủ khi nào không biết, để đến lúc nửa đêm giật mình thức giấc, em lại một mình nhìn vào cái khoảng không vô định….

Có biết khi em bảo anh đi đi
Là chỉ mong anh sẽ ở lại
Là để nghe rằng thiếu vắng em anh sẽ buồn lo ra sao
duyen phan
Đêm nay không có mưa anh ạ, nhưng đêm nay lại dài. (Ảnh minh họa)
Mỗi lần cãi nhau, em lại đuổi anh đi, để rồi sau đó lại gửi cho anh cái đoạn nhạc này, rồi anh lại trách em ngốc, em khùng. Giờ cũng vậy, nhưng không còn tác dụng gì nữa rồi, em không còn quyền níu anh.

Cuộc đời này ngắn ngủi lắm, tìm nhau đã khó, vậy mà giữ nhau còn khó hơn. Em đã từng nghĩ về một gia đình, trong đó có anh và em, nhưng giờ nó xa vời quá.

Cũng chỉ biết trách duyên ta quá mỏng, phận ta không dày. Đến lúc này đây, em chợt nhận ra em yêu anh rất nhiều, cái tình yêu cho đi mà không cần nhận lại thì cũng là lúc anh sắp sửa rời xa em. Anh luôn thích một người phụ nữ mạnh mẽ và cá tính nhưng em lại yếu đuối, em vậy đấy, em chán cái cảnh mệt mà cứ phải gồng mình chịu đựng, buồn mà cứ phải mỉm cười gượng gạo, thà em cứ khóc, khóc cho chán chê, khóc tới lúc mệt quá ngủ thiếp đi còn tốt hơn.

Em biết anh đang buồn, anh đang hụt hẫng và thất vọng, nhưng em ghét anh, em ghét mỗi khi anh trốn tránh em, ghét mỗi khi anh cao thượng an ủi em….Em đã hứa là em không khóc trước mặt anh nữa rồi.

Ngay lúc này đây, em chỉ ước anh chưa từng xuất hiện trong cuộc sống yên bình của em, anh đừng yêu em, đừng thương em, đừng có tốt với em….thì giờ đây em đâu như thé này.

Rồi sao đây, anh vẫn đi, em vẫn ở lại, em buồn, em khóc, rồi em sẽ quên anh ư. Chắc vậy, em nghĩ em sẽ làm được nhưng chắc sẽ lâu lắm đấy.

Em chỉ muốn giấu anh đi một nơi đâu, nơi riêng mình em biết, để tình mình còn mãi trong em vẹn nguyên. Sẽ mới như chưa từng yêu nhau, và còn nhiều điều tha thiết muốn làm cho nhau.

Hãy cho em được nghe từ anh một lời thật thà, đừng để em phải mãi mãi say ngủ trong nhớ thương.
Mây của trời cứ để gió thổi đi.

Đời nay rộng tìm nhau quá khó
Bên nhau rồi lại dễ mất nhau…..

Cay đắng nhận món quà "sùi mào gà" trước khi chia tay của người yêu

Sau khi nhận kết quả dương tính với virus HPV, virus gây bệnh sùi mào gà, Hạnh bật khóc nức nở như một đứa trẻ ngay tại phòng khám.

Hạnh đang là sinh viên năm cuối của một trường Đại học Xây Dựng ở Hà Nội. Năm nhất Hạnh nhận lời yêu Minh, anh sinh viên năm 3 cùng trường và cùng quê Hà Tĩnh.

Sau khi ra trường Minh vì chưa tìm được việc làm ở quê nên vẫn bám trụ ở Hà Nội, vì để tiết kiệm chi phí sinh hoạt nên cả 2 đã thuê nhà và sống chung như bao bạn trẻ khác.

Khi Hạnh đang học năm 3 thì Minh được bố mẹ ở quê xin việc vào làm cho một công ty xây dựng ở gần nhà, Minh về quê làm việc nhưng tình cảm của Hạnh và Minh vẫn duy trì.

Hạnh chia sẻ: "Anh ấy về quê làm nhưng chúng em vẫn giữ liên lạc bình thường, anh ấy cũng nói với em là sau khi em ra trường sẽ xin cho em vào làm cùng công ty và 2 đứa sẽ tổ chức lễ cưới. Mỗi tháng anh đều sắp xếp công việc ra thăm em 2 ngày, nhưng 2 tháng gần đây anh ấy chưa ra thăm em", nói đến đây nước mắt Hạnh lại tuôn trào, những tiếng nấc cứ nghẹn đắng nơi cổ họng. Phải mất một lúc Hạnh mới lấy lại bình tĩnh để kể tiếp chuyện của mình.
sui-mao-ga
Nhận kết quả sùi mào gà từ bác sĩ, Hạnh khóc nghẹn không tin vào sự thật này. Ảnh minh họa.
"Cách đây 2 tuần em thấy ở vùng kín có mọc vài cái mụn, nhưng không thấy đau, em có nhắn tin cho anh nhưng không thấy anh ấy nhắn tin lại, 2 ngày sau anh gọi cho em nói là đợt này anh bận nên không quan tâm em được. Chúng em vẫn nói chuyện điện thoại và nhắn tin bình thường, anh ấy nói anh ấy cũng mọc mấy cái mụn như vậy ở bao quy đầu nhưng chắc không sao vì không thấy đau nên anh bảo em cứ yên tâm. Hôm thứ 5 tuần trước anh ấy nhắn tin cho em nói chia tay vì hết yêu và anh đã có người khác, em thực sự bị sốc, bạn em nói họ đã yêu nhau được hơn 2 tháng rồi mà em không hề hay biết, em đã khóc suốt 1 tuần, và không thiết ăn uống gì. Cũng 1 tuần nay em thấy các nốt mụn mọc càng nhiều hơn và to hơn, tối qua anh ấy gọi cho em nói là anh ấy mắc bệnh sùi mào gà và bảo em đi khám xem có sao không, giờ thì.... em thật không ngờ là con người anh ấy lại tệ bạc như vậy."

Sau khi thăm khám, thực hiện các xét nghiệm bác sỹ Hà Thị Huệ - Phòng khám chất lượng cao 36 Ngô Quyền kết luận, Hạnh dương tính với virus HPV, virus gây bệnh sùi mào gà. Quá choáng váng với kết quả Hạnh bật khóc nức nở như một đứa trẻ tại phòng khám.

Bác sĩ Hà Thị Huệ cho biết, khi nghi ngờ cơ thể mắc bệnh hoặc thấy các u nhú, mụn sùi màu trắng hồng, mềm, không đau, không ngứa, bề mặt thường mủn ra cần đi khám ngay. Ảnh: PV.

Bác sỹ Hà Thị Huệ cho biết: "Trường hợp mắc các bệnh xã hội do lây từ chồng, người yêu không phải là hiếm, rất nhiều chị em khẳng định cả mình và chồng (người yêu) đều rất chung thủy và không có người thứ 3. Tuy nhiên, khi hỏi chồng (người yêu) thì mới biết là họ có đi "ăn vụng" dù chỉ 1 – 2 lần nhưng cũng đủ để lây nhiễm các bệnh xã hội khi quan hệ tình dục với người bệnh".

Sùi mào gà là một trong những bệnh lây truyền qua đường tình dục nguy hiểm hiện nay, nếu quan hệ tình dục không an toàn với người mắc bệnh thì khả năng lây nhiễm ngay trong lần đầu quan hệ lên đến 80%. Căn bệnh này do virus HPV gây ra (hiện nay có đến hơn 100 tuýp HPV khác nhau), nếu mắc bệnh mà không tiến hành điều trị sớm thì có thể dẫn đến ung thư dương vật ở nam giới, ung thư cổ tử cung ở nữ giới, ung thư vòm họng, ung thư trực tràng, nhẹ thì có thể gây lở loét bộ phận sinh dục.

Bác sỹ Hà Thị Huệ cũng nói thêm: "Khi nghi ngờ cơ thể mắc bệnh hoặc thấy các u nhú, mụn sùi màu trắng hồng, mềm, không đau, không ngứa, bề mặt thường mủn ra, mọc tập trung và liên kết với nhau như mào gà hoặc hoa lơ mọc ở bộ phận sinh dục (thân dương vật, rãnh quy đầu, bao quy đầu, lỗ niệu đạo – Nam giới; Môi lớn, môi bé, phía trong âm đạo – Nữ giới), bên trong khoang miệng, xung quanh hậu môn thì cần phải đến các cơ sở y tế chuyên khoa để thăm khám, nếu mắc bệnh sùi mào gà thì cần tiến hành điều trị càng sớm càng tốt".

*Tên nhân vật đã được thay đổi

Từ lúc tôi thay váy cô dâu ra là phiền phức bắt đầu

Tôi đã chuẩn bị thật kỹ cho đêm đầu làm vợ của mình. Ấy vậy mà, tất cả đã đi ngoài dự kiến của tôi.

Tôi năm nay 31 tuổi, ở cái tuổi mà người ta gọi là quá lứa, là gái ế. Ấy vậy mà tôi mới vừa lấy chồng cách đây 1 tháng.

Học hành xong, công việc ổn định nhưng mãi tôi vẫn chẳng có ai hỏi cưới. Mặc dù tự nhận thấy mình cũng không phải là người phụ nữ xấu hay đui què mẻ sứt gì. Trái lại, tôi còn được nhận xét là cao ráo, ưa nhìn và có nghề nghiệp ổn định.

Lúc đi học thì chỉ chú tâm vào học, thêm nữa bố mẹ cũng thường xuyên dặn dò tôi chuyện này, sợ con gái yêu sớm ảnh hưởng tới học tập. Và hiển nhiên đứa như tôi ngấm bài dạy của bố mẹ một cách triệt để. Nhưng thật lòng, tôi cũng muốn lấy chồng lắm rồi nhưng cái duyên chưa tới.
co dau
Từ lúc tôi thay váy cô dâu là phiền phức bắt đầu. Ảnh minh họa.
Cho tới khi gặp chồng tôi bây giờ - anh là thanh tra giáo dục về trường tôi làm việc. Hôm đó, tôi là 1 trong số giáo viên được làm việc cùng đoàn của anh. Ngay từ buổi gặp mặt đó, tôi đã có ấn tượng thật tốt về người đàn ông hiền hiền ít nói, tính cách có vẻ trầm trầm nhưng lại toát lên vẻ gì đó khiến tôi lay động.

Rồi giờ nghỉ trưa hôm đó, câu chuyện của chúng tôi chính thức bắt đầu bằng những lời đùa vui của đồng nghiệp. Có anh trong đoàn hỏi: "Ở trường còn em nào cho chúng tôi xin một suất cho anh Hoàng nào!".

Lúc đó, tôi thấy hơi nóng vì cả phòng chỉ có tôi chưa chồng. Nói xong lập tức chị đồng nghiệp chỉ ngay vào và chủ đề này làm buổi trưa rôm rả hẳn. Chỉ có 2 nhân vật chính là mặt mày đỏ lừng, lúng túng chẳng biết nói đối đáp thế nào chỉ biết cười trừ, e ngại.

Chỉ có thế mà chuyện của chúng tôi cũng thành thật được. Sau ngày hôm đó, chúng tôi liên lạc với nhau và cũng hẹn hò đi chơi và rồi anh cũng tâm sự hoàn cảnh của mình cho tôi nghe. Vợ anh mất từ khi con trai mới 2 tuổi, đã 3 năm nay anh sống cảnh gà trống nuôi con.

Biết được hoàn cảnh như vậy, tôi tự dưng thấy ngưỡng mộ và thương bố con anh vô cùng. Và đó cũng chính là động lực để tôi quyết định về sống, chăm sóc cho bố con anh mà không sợ cảnh mẹ gà con vịt như người ta vẫn nói.

Cũng thật may mắn, tôi về ra mắt bố mẹ anh và con trai anh, cả nhà vui vẻ chào đón. Đặc biệt con trai anh có vẻ có cảm tình với tôi ngay từ buổi hôm đó. Sau 1 thời gian qua lại, "mẹ - con" chúng tôi đã trở nên thân thiết nhanh hơn tôi nghĩ. Tôi rất vui vì điều đó.

Chỉ sau khoảng 5 tháng như thế, chúng tôi cưới nhau. Kết hôn lần đầu, dù là bao tuổi đi nữa tôi vẫn không khỏi lo lắng, hồ hởi và chờ mong.

Thằng bé bám riết lấy tôi. Nghe theo lời người lớn, thằng bé gọi tôi là mẹ, nhiều lúc quên còn gọi tôi là "cô mẹ" nữa. Được con chồng yêu quý mình như thế, tôi hạnh phúc lắm. Nhưng báo hại tôi, đến giờ đi ngủ, bà nội dỗ thế nào thằng bé cũng nhất quyết không chịu ngủ với bà mà nhất định phải ngủ với vợ chồng tôi.

Cả nhà nhìn nhau cười ái ngại nhưng chưa biết làm gì. Chẳng lẽ vì chuyện này là lại mắng quát con thì cũng không được, mà nịnh nọt cũng chẳng nghe. Bố nói nhiều quá thì thằng bé bảo: "Bố không yêu con nữa à?".

Cả nhà chột dạ, sợ thằng bé lại bị tổn thương lần nữa nên không ai nói gì nữa. Tôi thấy vậy đành mở lời cứ để con ngủ ở phòng mình để cả nhà ngủ ngon. Thế là kế hoạch đêm tân hôn của tôi tàn tành mây khói.

Định đợi con ngủ say, hai vợ chồng bắt đầu "hoạt động". Trước ngủ thì nó tỏ vẻ ngại ngại nhưng thích nằm cạnh tôi nhưng ngủ rồi thì lại quay sang ôm chặt lấy bố. Chắc thằng bé đã quen như vậy mấy năm nay rồi. Đợi con ngủ thật say, khẽ bỏ tay con ra là nó lại quàng lấy người bố nó đòi bố phải ôm ngủ.

Cả đêm vợ chồng tôi nhấp nhổm chờ đợi mà mọi sự không thành. Vẫn biết lấy chồng ở hoàn cảnh như tôi thì phải chịu thiệt thòi nhưng tôi vẫn không khỏi tủi thân cho đêm tân hôn của mình. Đến gần sáng, chồng mới lừa con ra được một chút dể dỗ dành vợ thì trời đã sáng.
co dau.jpg1
Cả đêm vợ chồng tôi nhấp nhổm chờ đợi mà mọi sự không thành. Ảnh minh họa.
Từ đó đến nay, cả tháng trời, chẳng lần nào chúng tôi được gần gũi nhau mà không phải lén lút, vụng trộm cả. Cũng chẳng biết làm sao nữa vì thật khó để thay đổi thói quen của con trong 3 năm vừa qua. Nhưng cứ mãi như thế này thì thật lòng tôi cũng thấy không được thoải mái cho lắm, cho dù biết như thế là ích kỷ vì dù sao thằng bé cũng chỉ là đứa trẻ 5 tuổi chịu nhiều thiệt thòi.

Nếu không khéo trong chuyện này, có lẽ dần thằng bé cũng chẳng yêu quý như tôi như thế này. Ai có cách nào để giải quyết chuyện này giúp tôi với không?

Tình yêu này rồi sẽ về đâu?

Em yêu anh nhiều, sợ mất anh nên luôn châm chước cho những biểu hiện không tốt của anh. Em chẳng biết cuộc tình của mình rồi sẽ về đâu.

Chào cô Hạnh Dung,
Em 29 tuổi, anh ấy 36 tuổi, quen nhau ba năm. Hàng tháng chúng em chỉ gặp nhau một lần, có khi còn lâu hơn. Lúc trước, mạng xã hội chưa phát triển, mỗi ngày anh nhắn một-hai tin cho em, chủ yếu là “chúc em ngủ ngon”.

Hơn một năm nay, tụi em nhắn tin với nhau nhiều hơn qua mạng Zalo nhưng cũng toàn những câu thăm hỏi nhàn nhạt, thông thường. Những ngày lễ, tết anh không hề tặng em bất cứ thứ gì, dù anh là chủ một shop hoa tươi.

Ba mẹ em bệnh, anh cũng chẳng quan tâm, chỉ có một cái tin nhắn hỏi thăm. Anh chi tiêu tiết kiệm, tính toán kỹ lưỡng, lại rất gia trưởng, lúc nào cũng cho là mình đúng, hay chê bai người khác. Do tính anh như vậy nên chúng em thường phát sinh mâu thuẫn, tranh cãi.
tinh yeu
Ảnh minh họa
Quê anh ở Bình Dương, em đã về ra mắt gia đình anh một lần nhưng từ đó anh không hề mời em về thêm lần nào nữa. Nhiều lần em gợi ý dẫn em về chơi nhưng anh gạt ngang: “Về giới thiệu một lần là được rồi”.

Lạ nữa là anh chưa lần nào mời em vào nhà anh chơi. Vài tháng trước, em đặt vấn đề tiến xa hơn với nhau, anh nói chưa được, bảo tính em còn trẻ con, chưa thể lo cho gia đình riêng.

Thực tế, em luôn chăm sóc anh chu đáo mọi mặt, cũng chẳng bao giờ giận dỗi lâu quá một ngày… Lần nào giận nhau, chỉ cần vài tin nhắn của anh là em bỏ qua hết. Em đã lớn tuổi, chỉ mong có một bến đỗ yên bình.

Em yêu anh nhiều, sợ mất anh nên luôn châm chước cho những biểu hiện không tốt của anh. Tuy nhiên, nếu cứ tiếp tục thế này, em chẳng biết cuộc tình của mình rồi sẽ về đâu. Lúc này, em nên làm gì?

Lan (Quận 10, TP.HCM)
Em Lan mến,
Cuộc tình của em đúng là có những tín hiệu xấu. Biểu hiện lạnh nhạt, hờ hững cho thấy tình cảm người bạn trai dành cho em rất mong manh. Chẳng ai yêu nhau, lại có điều kiện để gần gũi, mà thờ ơ với nhau đến độ hơn tháng mới gặp một lần; nhắn tin cho nhau thì lời lẽ nhạt nhẽo như chỉ làm nghĩa vụ.

Chưa hết, quen nhau ba năm, đã nghĩ đến chuyện hôn nhân, mà anh ấy chỉ cho em về thăm quê một lần, lại chưa từng cho bước chân vào căn nhà anh ấy đang ở là thế nào?

Rõ ràng anh ấy chưa yêu thật sự, không tính chuyện bước tới, chỉ là đã trót quen nhau thì cứ giữ quan hệ, chưa muốn chia tay. Anh ấy đã không quan tâm, không chịu gần gũi, chia sẻ làm sao hai em có thể tìm thấy niềm vui, hạnh phúc; có thể tính đến chuyện chung sống suốt đời? E rằng sau này, khi tìm được người thích hợp hơn, anh ấy sẽ dễ dàng bỏ em lại sau lưng.

Quen biết là để có điều kiện tìm hiểu về nhau, để chọn lựa người thích hợp với mình. Hai em cứ thường xuyên phát sinh mâu thuẫn do tính cách không hợp thì đến với nhau chỉ thêm mệt mỏi. Ở tuổi anh ấy mà không có người yêu, chưa lập gia đình được, phải chăng cũng do những tính cách không tốt mà em nhìn thấy?

Đã không phải là người anh ấy chọn thì dù em có yêu đến thế nào cũng vô ích. Thực tế, tình cảm sau bao nhiêu năm vẫn không tiến triển thêm chút nào. Anh ấy lại từng nói thẳng là không hài lòng về em, luôn giữ khoảng cách với em, thì có tiếp tục cũng khó đi đến một kết thúc tốt đẹp.

Em hãy tỉnh táo nhìn thẳng vào những gì hiện ra trước mắt, không nên vì nỗi lo mình đã lớn tuổi mà cố níu kéo, chỉ lãng phí thời gian và tâm sức. Em có thể xem anh ấy như một người bạn, đừng đặt hy vọng hôn nhân nữa.

Hãy nói rõ với anh ấy những suy nghĩ, cảm nhận và quyết định của em. Chấm dứt sớm, em sẽ sớm thanh thản tâm hồn mà tìm kiếm người khác, thích hợp với mình hơn.
 
Blogger Templates