Pages

Powered by Blogger.

Monday, 21 November 2016

Vì sao gái hư thường yêu được đàn ông tốt, còn gái ngoan lại cay đắng trăm bề?

Vốn dĩ đây là chủ đề muôn thuở, nhưng dường như các cô gái ngoan vẫn chưa thể tìm được câu trả lời... Và liệu gái hư có thực sự xứng đáng bị ném đá tới vậy?
Chẳng hiếm lần các cô gái ngoan phải sụt sùi than thân trách phận mỗi khi chứng kiến cảnh một cô gái hư nào đó – sau khi kinh qua những mối tình không đếm xuể - lại được yêu chiều và chăm sóc như công chúa bởi một người đàn ông tốt đúng mực. Cái đó, đối với các cô gái ngoan gọi là bất công, nhưng đối với xã hội lại gọi là điều đương nhiên dễ hiểu.
Là vì gái ngoan nhất mực giữ mình…
Đa số các cô gái được gọi là gái ngoan đều thành thật mà rằng: em sợ yêu phải đàn ông đểu, hoặc là tử tế "rởm"….
Dường như tư tưởng bám sâu trong tâm trí các cô gái này đã được bậc cha mẹ răn dạy từ khi còn bé. Rằng bên ngoài xã hội kia có nhiều gã đàn ông, nhưng tử tế với con lại chẳng được mấy người. Rồi họ bắt đầu kể cho con gái họ nghe về những hệ lụy, về những tấm gương trước mắt, và kèm theo đó là câu "cấm yêu đương" như lệ thường.
Gái ngoan hiển nhiên nghe lời cha mẹ, sống và học tập quy củ mực thước. Gái ngoan đương nhiên được người lớn tuyên dương khi ở nhà và thầy cô trao bằng khen khi đến lớp.
Nhưng chỉ cần rời xa vòng tay bố mẹ, rời xa vòng tay thầy cô, cuộc đời của gái ngoan ngập tràn bão tố. Bởi, các cô gái ngoan chưa bao giờ hết cái ngây ngây thơ thơ, giống một con gà công nghiệp, hoặc một con nai rừng bé nhỏ hiền lành, để bầy sói tha hồ làm thịt.
Chính vì tâm lý sợ bị lừa nên phải cẩn trọng. Chính vì quá cẩn trọng nên cố gắng né tránh rất nhiều người. Đến cuối cùng, những mẫu đàn ông mà các cô gái ngoan gặp được thật sự quá ít ỏi. Họ nói tốt thì biết tốt, họ bảo xấu thì biết xấu, đâu biết đường để so sánh với ai đâu?
Còn chưa kể, yêu gái ngoan thật sự rất chán! Bởi các cô không có sự dày dặn đủ nhiều, né tránh yêu đương nên mịt mù kinh nghiệm. Trong khi đàn ông không thích thế!
Vì sao gái hư thường yêu được đàn ông tốt, còn gái ngoan lại cay đắng trăm bề?
Là vì gái hư có thừa kinh nghiệm để chọn mặt gửi vàng…
Gái hư không câu nệ, sống bất cần nhưng vẫn mạnh mẽ đủ dùng. Gái hư nghe lời khuyên của cha mẹ, thầy cô cho vui tai, chứ vẫn chọn sống cuộc sống của riêng mình, theo cá tính của riêng mình.
Gái hư có thể trải qua vài lần trả giá đắt, nhưng như thế lại nên khôn. Bởi thứ mà các cô tích lũy trên tình trường không phải là mớ cổ tích từ xa xưa bà kể, không phải là mớ ngôn tình hường thắm đọc trong sách truyện… mà là thực tế!
Chỉ có thực tế mới dạy gái hư rằng đàn ông đối xử với mình thế nào là tốt, là xấu. Cũng chỉ có thực tế mới cho gái hư đủ dày dặn kinh nghiệm để mà nhìn mặt bắt hình dong. Gái hư đương nhiên cũng chẳng dễ bị lừa bởi vài ba trò đường mật, càng có cách để bóc mẽ cánh đàn ông không thật lòng.
Cũng chính vì thế mà gái hư trở thành một bông hoa hồng có gai đắt giá. Chinh phục gái hư là cả một chặng đường gian khó, khi mà đàn ông muốn có được trái tim nàng thì luôn phải chơi "chiêu", khiến cảm giác mạo hiểm tăng lên gấp bội từ ngày này qua tháng khác. Với bản tính thích chinh phục sẵn có, không ít đàn ông thích được yêu gái hư hơn là yêu gái ngoan.
Vì sao gái hư thường yêu được đàn ông tốt, còn gái ngoan lại cay đắng trăm bề?
Gái ngoan chưa chắc đã tốt và gái hư chưa chắc đã đáng chê…
Hãy tưởng tượng một ngày hẹn hò "tiêu chuẩn" của gái ngoan chính là: ăn mặc kín cổng cao tường, ngồi ở ban công thơ mộng trong một quán café ồn ào đông đúc – nơi mà chỉ một cái nắm tay cũng khiến người xung quanh nhíu mày khó chịu, sau khi đưa nàng lượn phố vài ba vòng cơ bản thì ngoan ngoãn đưa trả nàng về nhà trước giờ giới nghiêm – trong khi đây mới là thời điểm mà cảm xúc dâng trào mãnh liệt!
Ừ thì, có thể ban đầu, ai cũng dễ mến dễ cảm một cô gái ngoan, chỉ đơn giản vì… cô ấy ngoan. Gọi dạ bảo vâng thì có ai là không thích. Nhưng cái gì "quá" cũng thành nhàm.
Trong khi, đàn ông mà cứ đơn giản thì lại chẳng phải là đàn ông nữa. Cái gì dễ dàng có được thì thường không biết trân quý, cô gái dễ dàng nghe theo mình thì thường không biết nâng niu. Và gái ngoan luôn mắc phải một nhược điểm là: khi yêu nhất mực chung tình, khi say đắm lại nhất mực hiền ngoan. Gái ngoan khi yêu đơn giản đến nỗi khiến người ta tỏ tường như một bài toán tiểu học: 1 + 1 = 2.
Thành ra không còn gì khó khăn để cánh đàn ông ham muốn được chinh phục. Thành ra sau khi săn bắt hết một khu rừng với những chú nai tơ, các bác thợ săn lại ủ rũ vác súng tiến về một khu rừng khác… Và lúc bấy giờ, gái ngoan sau khi đã tin tưởng trao hết con tim yêu lại đâm ra bi lụy vì tình, khóc lên khóc xuống tưởng như không sống được. Ôi, chán ngán chưa!
Trong khi tồn tại một sự thật mà gái hư khác hẳn với gái ngoan đó là: nàng sòng phẳng! Với gái hư, cầm lên được thì buông xuống được. Yêu được thì cũng bỏ được. Đàn ông với nàng có vô vàn sự lựa chọn, chứ không phải sống chết chỉ yêu một người mà phải tỏ ra bi lụy vì tình. Gái hư sống cho bản thân mình hơn là cho người khác, khi yêu cũng chỉ cần bản thân thấy hạnh phúc, thấy thỏa mãn là đủ. Cho nên, người ta chẳng bao giờ thấy gái hư than vãn về hy sinh hay chịu đựng về việc phí hoài thanh xuân cho những cuộc tình đã qua.
Ngoài ra, con mắt nhìn người của gái hư, nói không ngoa, tốt hơn nhiều so với gái ngoan. Nếu một cô gái ngoan cưới được một người đàn ông tốt, không phải là vì cô ấy khéo chọn, mà có thể vì phụ huynh của cô ấy khéo chọn, hoặc là do cô ấy may mắn. Nhưng một cô gái hư cưới được người đàn ông tốt, nhất định là do cô ấy đã tự mình chọn lựa được một người phù hợp.
Vì sao gái hư thường yêu được đàn ông tốt, còn gái ngoan lại cay đắng trăm bề?
Đã đến lúc bỏ qua cái danh xưng hão: Gái hư hay gái ngoan. Vì chỉ cần cuộc đời vui là đủ!
Điều cuối cùng, thứ mà mỗi cô gái hướng đến trong cuộc đời này không phải là cái danh gái hư hay gái ngoan trên miệng đời thiên hạ, mà là rốt cuộc sau nhiều năm có thể tìm được cho mình một mái ấm hay không.
Ngoan cũng được, mà hư cũng chẳng sao, miễn là đừng để mình oan uổng lẫn đắng cay với những sự lựa chọn sai lầm. Đừng để sau bao nhiêu tháng rộng năm dài của tuổi trẻ, cố giữ mình trọn vẹn, cuối cùng lại trao tất niềm tin cho một gã trai đểu chẳng ra gì. Rồi sau đó thì lên tiếng oán thán cuộc đời, trách cứ số phận sao hẩm hiu. Rồi thì lại "biết thế" và "giá như" đến nao lòng nẫu ruột.
Bây giờ, cứ thẳng thắn với nhau rằng: mình sống là sống cho mình, ngoan hay hư bản thân mình tự biết. Hạnh phúc cũng là hạnh phúc cho bản thân, sướng khổ đều do mình tự chịu. Cớ gì phải nhìn nét mặt thiên hạ và miệng đời thế gian mà chỉnh mình cho ngay ngắn?

Hai tháng kiên trì 'thả thính', cuối cùng tôi cũng 'câu' được 'cá bự'

Cứ chăm chỉ "thả thính" trên facebook chừng hơn 2 tháng, đến lúc tôi bắt đầu nản thì chàng xuất hiện như một cơn gió. Cứ có ảnh nào, trạng thái nào của tôi là chàng lao vào like nhiệt tình.
Tôi không đồng ý với quan điểm về việc facebook phá hủy hạnh phúc gia đình. Bản thân tôi cũng có một câu chuyện thú vị, mà trong câu chuyện ấy tôi phải thâm cảm ơn anh Mark Zuckerberg, vì nếu không có anh ấy thì sẽ không có facebook, mà nếu không có facebook chắc giờ này tôi vẫn đang ế chỏng, ế chơ.
Chuyện là như này, năm ấy tối cũng đã gần ba mươi cái xuân xanh mà vẫn chưa anh nào thèm ngó tới. Nói đến cũng lạ, tôi xinh xắn, công việc ổn định, nói năng nhanh nhẹn lưu loát lắm mà sao vẫn cứ mãi cô đơn. Cuộc sống hàng ngày của tôi chỉ đơn giản là sáng đi làm, tối về nhà, không rẽ ngang mà cũng chẳng rẽ dọc đi đâu.
Thấy tôi ế ẩm quá, bạn bè khuyên tôi phải dùng facebook. để “thả thính” xem có anh nào “cắn câu” hay không, chứ cứ ế dài như này là không ổn. Sau hơn một tháng trong diện “đào tạo đặc biệt” tôi đã biết dùng facebook và học được cách chỉnh sửa ảnh cùng cách viết status sao cho thu hút nhất. Tôi bắt đầu chiến dịch “thả thính” như lũ bạn hiến kế.
tha-thinh
Bạn bè khuyên tôi phải dùng để “thả thính” xem có anh nào “đớp mồi” hay không. (Ảnh minh họa)
Có lúc, bọn bạn thân xui tôi phi tới 1 quán cà phê cắp theo một quyển sách dạng “ngôn tình”, đặt sách cạnh cốc cà phê cho nó ra phần trí thức. Chụp sách với cốc cà phê xong đăng lên facebook với cái “cáp sừn”: Cuối tuần sao chỉ có cà phê với sách là bạn với ta.
Nhiều hôm, có đứa bạn chụp chộm được cái ảnh bể cá nơi nó làm việc rồi gửi cho tôi. Nó giục tôi phải đăng lên facebook và viết kèm lời bình “Cá kia cá chỉ một con, ai thương thì thả cho tròn một đôi”.
Có lúc, chúng nó yêu cầu tôi trang điểm kỹ càng, má phấn môi son rồi dùng con điện thoại cùi chụp selfie sao cho mắt càng to càng tốt, up lên facebook để “câu like”. Like đâu chả thấy chỉ thấy đám bạn cũ nhảy vào ném đá ầm ĩ vì đang đêm xem ảnh giật mình ngỡ nhìn thấy ma.
Cứ chăm chỉ "thả thính" trên facebook, chừng hơn 2 tháng, đến lúc tôi bắt đầu nản thì chàng xuất hiện như một cơn gió. Cứ có ảnh nào, trạng thái nào của tôi là chàng lao vào like nhiệt tình. Ngày hôm đó điện thoại của tôi đèn sáng báo hiệu liên tiếp vì “bão like” của chàng. Tôi điên lắm, định bụng xạc pin xong thì vào chửi cho 1 trận vì cái tội “xì pam”. Thế mà chưa kịp chửi thì đã thấy kẻ “phá đám” nhắn tin hỏi thăm. Tưởng ai, hóa ra là thằng bạn thân từ hồi còn để chỏm mất tích gần chục năm nay mới quay lại. 
tha-thinh (1)
2 tháng kiên trì "thả thính", cuối cùng tôi cũng "câu" được "cá bự". (Ảnh minh họa)
Chuyện qua chuyện lại thì chàng bắt đầu “thả câu” ngược. Chàng khen tôi xinh hơn ngày xưa, nói chuyện duyên hơn ngày xưa rồi lân la xin số điện thoại và hẹn hò cà phê chém gió. Vốn dĩ cô đơn chẳng có việc gì làm nên tôi gật đầu đi cà phê với chàng. Mà cũng chẳng biết chàng rảnh rỗi ra sao mà tuần nào cũng rủ tôi đi cà phê.
Lân la khắp các quán cà phê tại Hà Nội chừng hơn 3 tháng thì chàng ngỏ lời yêu tôi. Ế ẩm lâu ngày, nay có người tỏ tình nên chẳng suy nghĩ nhiều, tôi gật đầu cái rụp. 6 tháng sau cái gật đầu ấy chúng tôi nên vợ, nên chồng. Giờ đây cũng đã có với nhau 2 “tiểu yêu” một trai, một gái.
Nhiều lúc kể lại chuyện cũ, chồng tôi vừa cười vừa bảo hồi đó thấy tôi “thả thính” ghê quá mà chẳng có cá “cắn câu”, thương tình quá nên mới rước về làm vợ cho mọi người đỡ phải lội “new feed” vì các bài viết của tôi. Có đôi khi chàng “tếu táo” bảo tôi phải sang Mỹ cảm ơn anh Mark vì nếu không có anh ấy thì chắc giờ đây tôi đang ngồi khóc ở một góc nào đó vì cô đơn.
Các bạn thấy đấy, facebook không xấu, chỉ cách sử dụng như thế nào của người dùng mới làm cho facebook xấu hơn mà thôi.
 
Blogger Templates