Pages

Powered by Blogger.

Tuesday, 29 December 2015

Nếu một ngày em biến mất khỏi cuộc sống của anh…

Liệu anh có lục tung mọi ngóc ngách của thành phố này để tìm em?

Nếu như câu hỏi này là anh hỏi em, câu trả lời của em sẽ là không. Em có lẽ sẽ trốn ở một góc nào đó rồi khóc lóc cho thỏa thê nhưng nhất định sẽ chẳng đi tìm anh. Và em tin là mình đủ hiểu rằng một người đàn ông khôn khéo như anh sẽ làm như thế nào. Nhưng em vẫn muốn ích kỉ, vẫn muốn dù chỉ một lần anh làm loạn mọi thứ lên vì không nhận được tin nhắn trả lời của em, một lần anh lo lắng đến phát cuống vì em ốm, một lần mất ngủ cả đêm vì cãi nhau với em, một lần… thấy anh “đau” vì em! Buồn cười anh nhỉ, có ai yêu lại muốn thấy người yêu mình “đau” bao giờ! Vậy mà em lại muốn, muốn thấy điều đó đến phát điên, vì em chán ghét nhìn mãi cái nét điềm tĩnh trên khuôn mặt anh, vì em chán cái cách được anh sắp xếp quá gọn ghẽ vào trong những khoảng trống trong cuộc sống của anh rồi!

Nếu như anh biết trước được rằng vốn dĩ em vẫn chẳng đơn giản như cách mọi người vẫn nhìn thấy, rằng em là đứa đã yêu thì sẽ chăng dễ gì từ bỏ thì anh liệu có “dính” vào một đứa con gái như em? Em yêu anh vì anh hiểu em, nhưng có lẽ em cũng ghét anh vì mình quá giống nhau. Giống ở cái ích kỉ chỉ nghĩ cho cảm xúc của riêng mình, giống cả cái kiểu cứng đầu gạt đi tất cả mọi người để rồi cứ ôm lấy mọi thứ một mình.
1
Anh đã chọn bước vào cuộc sống của em như một trò chơi, nhưng chắc giờ anh đã nhận ra cái trò chơi này chẳng phải chỉ mang lại cho anh cái cảm giác chiến thắng nữa đâu nhỉ, chắc hẳn anh phải không ít lần thấy hối hận vì đã chọn sai người để chơi cùng rồi nhỉ. Em cũng vậy, em chỉ ước em đã đủ mạnh mẽ để đừng cho anh thấy tình cảm của mình. Em và anh, chúng ta thật ngốc!

Em yêu anh! Em chẳng chối nữa. Thứ duy nhất em học được từ anh là nói thẳng hết mọi cảm xúc, mọi tình cảm, mọi suy nghĩ của mình. Cũng chẳng hiểu sao em lại có thể nói tất cả mọi thứ với anh mà chẳng chút ngại ngùng hay giấu diếm như em vẫn hay làm với những người khác như vậy. Vậy mà ngược lại anh lai học em cách trốn chạy, cách chẳng dám thừa nhận. Là anh đã nói yêu em trước cơ đấy. Vậy mà giờ em lại như thấy mình như một con ngốc yêu đơn phương vậy!

Em biết một ngày nào đó em cũng sẽ phải biến mất khỏi cuộc sống của anh, và em mong rằng ngày đó sẽ không đến quá muộn. Em chỉ muốn anh hứa với em rằng lúc đó anh sẽ buồn, sẽ giận, thậm chí sẽ khóc và sẽ lục tung cái thành phố nhỏ bé này để tìm em chứ đừng chỉ hờ hững để em bước khỏi anh quá đơn giản như vậy anh nhé! Như vậy, em sẽ không còn cảm thấy mình quá ngốc nghếch vì lựa chọn yêu anh, sẽ thôi tội nghiệp bản thân mình. Em sẽ khóc nhiều hơn, nhưng sẽ vui.

Tôi đau đớn nhận ra mình là vợ tương lai thứ 5...

Duyên đau đớn khi phát hiện ra Đức lưu tên mình là vợ tương lai 5. Vậy là trước Duyên, Đức còn tới 4 vợ tương lai khác nữa.

Xinh xắn, công việc ổn định, gia đình gia giáo nên Duyên có rất nhiều chàng trai theo đuổi. Tính cách kiêu ngạo của cô gái thành phố chẳng chịu khuất phục trước bất kì chàng trai nào cho tới ngày Duyên gặp Đức. Chàng trai quê nhưng có chí tiến thủ ấy đã khiến con tim Duyên rung động. Đức không chỉ khéo ăn nói, tài giỏi còn rất đẹp trai, phong đọ khiến Duyên nhanh chóng nhận lời làm người yêu Đức dù mới quen biết.

Thuở ban đầu, Duyên còn lo ngại vì nghĩ rằng Đức rất đào hoa. Nhưng thời gian làm quen và tìm hiểu Duyên, Đức tuyệt nhien không ngó ngàng hay quan tâm tới bất kỳ người con gái nào khác nữa nên Duyên đã thực sự tin tưởng, trao trọn con tim mình cho Đức. Nhất là khi Duyên nhận được nhiều sự khen ngợi từ mọi người vì khéo chọn người yêu thì Duyên đã xác định, người sau này Duyên lấy làm chồng chỉ có thể là Đức.
1
Duyên bỏ chạy trong nước mắt mặc cho Đức cố gắng gọi tên mình. (Ảnh minh họa)
Thấy Đức dạo này hay tỏ ra lo âu, muộn phiền vì điều gì đó. Duyên lo Đức gặp phải chuyện gì nên gặng hỏi. Phải mất một hồi lâu Đức mới chịu giãi bày tâm sự :

- Bố anh ở quê đang bệnh, cần rất nhiều tiền để phẫu thuật mà anh chưa tìm đâu được khoản tiền lớn đến thế trong một thời gian ngắn.

Đức vừa dứt lời, Duyên đã nhanh chóng trách Đức coi Duyên là người ngoài, có khó khăn lại không chịu chia sẻ với Duyên. Ngay hôm sau, Đức mừng rỡ ra mặt và cảm ơn rối rít khi Duyên mang tới cho Đức toàn bộ số tiền mà Duyên dành dụm được. Thậm chí Duyên còn nói nếu chưa đủ, Duyên sẽ đi vay mượn thêm giúp Đức. Đức nói Đức nợ Duyên nhiều lắm nên cả đời này Đức sẽ đối xử thật tốt với Duyên, tương lai Duyên sẽ là vợ của Đức. Duyên cũng chỉ mong ở Đức câu nói này mà thôi.

Yêu nhau được gần một năm, Duyên bắt đầu cảm thấy những thay đổi ở Đức. Đức bắt đầu tỏ ra thờ ơ với Duyên. Nhiều lúc Duyên gọi điện Đức còn gắt gỏng, tỏ vẻ khó chịu vì Duyên làm phiền Đức. Đúng lúc tình cảm có dấu hiệu bị rạn nứt thì Duyên bàng hoàng phát hiện mình đang mang thai giọt máu của Đức. Duyên mừng rỡ định gọi điện báo tin cho Đức nhưng rồi Duyên lại muốn tự mình đối mặt với Đức để cảm nhận niềm vui của anh nên cô đã chủ động tìm đến nhà Đức.

Cửa nhà mở toang, Duyên bước vào thì ngỡ ngàng khi thấy Đức say mèm nằm trên ghế. Duyên vội vã chạy lại đỡ Đức ngồi dậy thì hình ảnh trên cổ áo khiến tim Duyên đau nhói. Vết son môi màu đỏ vẫn còn rất mới. Đúng lúc ấy thì điện thoại của Đức báo tin nhắn đến. Trước đó, Duyên chưa từng động vào điện thoại của Đức vì Duyên rất tin tưởng vào tình yêu của mình. Nhưng dấu son đỏ kia khiến cô phải nghi ngờ. Là vợ tương lai của Đức, Duyên tự cho phép mình kiểm tra tin nhắn của anh. Tin nhắn được gửi đến từ cái tên vợ tương lai 3: “Bố mẹ em nhắc tối anh qua nhà chơi. Tối em đến đón anh nhé!”.

Duyên còn ngỡ mình đang đọc nhầm tin nhắn hoặc có ai đó gửi nhầm tin nhắn cho Đức. Nhưng tên được lưu rõ ràng thì không thể nhầm được. Tìm vào danh bạ điện thoại, Duyên đau đớn khi phát hiện ra Đức lưu tên mình là vợ tương lai 5. Vậy là trước Duyên, Đức còn tới 4 vợ tương lai khác nữa. Không kiềm chế được cơn tức giận, Duyên đã cầm ngay cốc nước lạnh hắt thẳng vào mặt Đức. Bị nước lạnh làm cho choáng váng, Đức lóc ngóc ngồi dậy. Thấy Duyên với nét mặt giận dữ, Đức nhanh chóng hiểu ra vấn đề, vội vã quỳ xuống chân Duyên:

- Anh xin lỗi, với anh, họ chỉ là qua đường thôi, em mới là người mà anh yêu thực sự.

- Người qua đường mà anh lại lưu tên họ thân thiết thế sao . Anh là kẻ dối trá, tôi hận anh.

Duyên bỏ chạy trong nước mắt mặc cho Đức cố gắng gọi tên mình. Nỗi đau mà Duyên đón nhận ghê gớm quá, Duyên biết làm sao để đón nhận nó đây. Vừa bỏ chạy, Duyên vừa đưa tay xuống bụng, tương lai phía trước của cô là màn đêm không lối thoát.

 
Blogger Templates