Liệu anh có lục tung mọi ngóc ngách của thành phố này để tìm em?
Nếu
như câu hỏi này là anh hỏi em, câu trả lời của em sẽ là không. Em có lẽ
sẽ trốn ở một góc nào đó rồi khóc lóc cho thỏa thê nhưng nhất định sẽ
chẳng đi tìm anh. Và em tin là mình đủ hiểu rằng một người đàn ông khôn
khéo như anh sẽ làm như thế nào. Nhưng em vẫn muốn ích kỉ, vẫn muốn dù
chỉ một lần anh làm loạn mọi thứ lên vì không nhận được tin nhắn trả lời
của em, một lần anh lo lắng đến phát cuống vì em ốm, một lần mất ngủ cả
đêm vì cãi nhau với em, một lần… thấy anh “đau” vì em! Buồn cười anh
nhỉ, có ai yêu lại muốn thấy người yêu mình “đau” bao giờ! Vậy mà em lại
muốn, muốn thấy điều đó đến phát điên, vì em chán ghét nhìn mãi cái nét
điềm tĩnh trên khuôn mặt anh, vì em chán cái cách được anh sắp xếp quá
gọn ghẽ vào trong những khoảng trống trong cuộc sống của anh rồi!
Nếu như anh biết trước được rằng vốn dĩ
em vẫn chẳng đơn giản như cách mọi người vẫn nhìn thấy, rằng em là đứa
đã yêu thì sẽ chăng dễ gì từ bỏ thì anh liệu có “dính” vào một đứa con
gái như em? Em yêu anh vì anh hiểu em, nhưng có lẽ em cũng ghét anh vì
mình quá giống nhau. Giống ở cái ích kỉ chỉ nghĩ cho cảm xúc của riêng
mình, giống cả cái kiểu cứng đầu gạt đi tất cả mọi người để rồi cứ ôm
lấy mọi thứ một mình.
Anh đã chọn bước vào cuộc sống của em
như một trò chơi, nhưng chắc giờ anh đã nhận ra cái trò chơi này chẳng
phải chỉ mang lại cho anh cái cảm giác chiến thắng nữa đâu nhỉ, chắc hẳn
anh phải không ít lần thấy hối hận vì đã chọn sai người để chơi cùng
rồi nhỉ. Em cũng vậy, em chỉ ước em đã đủ mạnh mẽ để đừng cho anh thấy
tình cảm của mình. Em và anh, chúng ta thật ngốc!
Em yêu anh! Em chẳng chối nữa. Thứ duy
nhất em học được từ anh là nói thẳng hết mọi cảm xúc, mọi tình cảm, mọi
suy nghĩ của mình. Cũng chẳng hiểu sao em lại có thể nói tất cả mọi thứ
với anh mà chẳng chút ngại ngùng hay giấu diếm như em vẫn hay làm với
những người khác như vậy. Vậy mà ngược lại anh lai học em cách trốn
chạy, cách chẳng dám thừa nhận. Là anh đã nói yêu em trước cơ đấy. Vậy
mà giờ em lại như thấy mình như một con ngốc yêu đơn phương vậy!
Em biết một ngày nào đó em cũng sẽ phải
biến mất khỏi cuộc sống của anh, và em mong rằng ngày đó sẽ không đến
quá muộn. Em chỉ muốn anh hứa với em rằng lúc đó anh sẽ buồn, sẽ giận,
thậm chí sẽ khóc và sẽ lục tung cái thành phố nhỏ bé này để tìm em chứ
đừng chỉ hờ hững để em bước khỏi anh quá đơn giản như vậy anh nhé! Như
vậy, em sẽ không còn cảm thấy mình quá ngốc nghếch vì lựa chọn yêu anh,
sẽ thôi tội nghiệp bản thân mình. Em sẽ khóc nhiều hơn, nhưng sẽ vui.